Xung động _ Chương hai ba

Xung động

Tên gốc: 冲撞

Tác giả: Hiểu Xuân

Dịch: QT ca ca

Biên tập: Minh Du

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, cường cường – hỗ công, HE.

Tình trạng bản gốc: 140 chương (3 quyển: Thượng – Hạ – Tục) + 3 phiên ngoại, Hoàn.

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

– Chương hai ba –

“Bị tôi quyến rũ, cậu thấy rất khó chịu sao? A, hay phải nói là… rất bất an?” Khóe miệng ta khẽ lộ ra ý cười châm chọc.

Lần đầu tiên cậu ta không cãi lại, chỉ lắc đầu: “Trần Thạc, anh tuyệt đối là kẻ không bao giờ chịu hạ mình, anh nghĩ tôi thực sự không hiểu anh à? Cũng không phải, phải nói rằng tôi còn hiểu anh hơn chính anh kìa.”

“Nếu bây giờ, tôi muốn cậu chơi tôi ngay tại bãi đỗ xe này thì sao nào?”

Câu này của ta làm cậu ta giật mình khựng lại, ta nghĩ chắc chắn không có mấy người được nhìn thấy vẻ mặt này của Trịnh Diệu Dương, thực đã con mắt.

Rốt cuộc, cậu ta nói: “Trần Thạc, hôm nay anh bị làm sao hả?”

“Chả sao cả, biết đâu tôi hôm nay mới đích thực là tôi?”

“Này là khùng rồi ấy~” Cậu ta phá lên cười, hoàn toàn không thèm tin, ta mở miệng nói ra câu ấy cậu ta đã không tin, đừng nói nghĩ ta muốn làm thật.

“Cậu không phải vẫn ngầm khêu gợi tôi sao? Hơn một lần, chúng ta thiếu chút nữa đã làm tới rồi. Trước giờ cậu từng cùng với đàn ông chưa? Đã từng chưa?”

Bị trắng trợn hỏi dồn kiểu này khiến cậu ta lộ ra chút ngượng nghịu hiếm thấy: “Không, tôi không… cùng đàn ông.”

“Vậy tôi thì sao? Nếu tôi bảo cậu cùng với tôi, cậu có đồng ý không?”

Hành động của cậu ta trước giờ, quả nhiên chỉ để bỡn cợt ta, cậu ta vốn không hề có hứng thú ve vãn đàn ông. Tình thế nhanh chóng xoay chuyển, sắc mặt Trịnh Diệu Dương u ám thấy rõ, cậu ta trầm giọng hỏi: “Vì sao?”

“Tôi vốn là lưỡng tính ái, và giờ tôi có hứng thú với cậu, hai lý do này cậu đã thấy đủ chưa?”

“Anh định gạt ai chứ?! Trần Thạc?!”

“Cậu có thể rút máy gọi cho ông ngoại cậu luôn giờ mà hỏi, ổng nhất định sẽ nói cậu biết tôi có xu hướng tình dục khác người. Bất quá, nếu biết tôi định cùng cậu, chắc ông ta cuống cuồng lôi tôi về Mỹ liền, ổng đúng là muốn khống chế cậu, nhưng không đời nào muốn cháu ngoại mình dính vào scandal tình ái đâu. Có điều, tôi cũng không ngại nhắc cậu, cậu có thể dùng cách ấy đá tôi về Mỹ, tôi đảm bảo sẽ không quay lại lần nữa đâu.”

“Anh thật sự thèm khát đến thế à?”

“Thì ban đầu, tôi không ưa cậu, cậu kiêu ngạo ngang ngược, hành động vô lối, nhưng có lẽ dần dần cũng quen mất rồi, nếu cậu không quái gở vậy, chắc tôi sẽ thấy kỳ cục lắm.” Ta cười cười.

“Anh định dùng chiêu này khiến tôi phải đẩy anh về Manhattan hả?”

“Cậu muốn nghĩ vậy… cũng chẳng sao.” Ta quay nhìn một vòng xung quanh, “Tôi cũng biết mệt mỏi, đấu đá mãi với cậu cũng chẳng để làm gì, đến lúc ấy, cùng lắm là bại cả đôi bên thôi.”

“Anh không phải loại người vô dụng, không có ý chí ấy.”

“Hưm? Cậu coi trọng tôi vậy thật sao?” Tôi bước tới ôm choàng lấy cậu ta: “Chắc tôi thực sự muốn về Mỹ rồi, có thấy hai người chúng ta hễ đụng mặt… là thật xui xẻo không?”

Ta cảm thấy bàn tay cậu ta ngập ngừng một lát rồi chậm rãi đặt lên lưng ta: “Tôi thấy anh muốn về ngủ mới đúng, hôm nay uống nhiều rồi.”

“Này là lý do cậu viện giùm tôi sao? Trịnh Diệu Dương tôi biết hình như không ưa viện lý lẽ nha. Hay là hải sản tươi sống hôm nay không được vệ sinh? Tào Tháo rượt rồi?” Ta chọc cậu ta.

Cậu ta nhẹ nhàng đẩy ta ra, trên mặt đã trở lại vẻ lạnh lùng, thò tay móc chùm chìa khóa trong túi rồi mở cửa vào xe, ta cũng ngồi vào theo. Cứ như vậy, chúng ta không nói thêm một lời nào suốt quãng đường, về đến Hải Cảnh đã là mười giờ bốn mươi.

Xe vừa dừng bánh, ta lập tức bước xuống, tựa tay bên cửa xe đứng nhìn từng cử động của cậu ta.

Cậu ta hằm hằm bước tới bên cạnh ta, định mạnh tay giật cánh cửa nhưng nháy mắt đã bị ta tóm lấy cánh tay phải, ta vươn người lại chỉ chừng hai giây, đoạt lấy đôi môi cậu ta, nụ hôn nhẹ bẫng và ngắn ngủi, thậm chí căn bản không đủ tính là một nụ hôn. Sau đó, ta không nhìn lại cậu ta, bỏ ra khỏi ga-ra.

Trở về phòng, tắm táp xong xuôi ta mới ra sân thượng đứng hút thuốc, ông quản gia gõ cửa bước vào, cười nói: “Trần tiên sinh, cậu chủ bảo tôi đưa chai rượu này tới cho anh.”

“Hửm?” Ta nhận lấy, ai cha~ ta thích Brandy, này cậu ta cũng biết!

Mỉm cười nói với quản gia: “Ừm, cảm ơn cậu ấy giùm tôi.”

Ta cất chai rượu vào trong quầy bar nhỏ. Chậc, vung tay thật đủ hào phóng, Cognac-Brandy Pháp thượng hạng! Một chai dễ ngót trăm vạn mà hứng lên là đem cho, làm nhân tình hay bạn bè của tên này đại để cũng không thiệt lắm, xem ra đối với vật chất Trịnh Diệu Dương không hề keo kiệt chút nào.

Cậu ta tính toán gì đây? Tặng đàn bà hột xoàn, lầu gác; tặng đàn ông xe đẹp, rượu ngon? Giỏi chiêu lung lạc lòng người thế này, trách nào bao người đều bị cậu ta mua chuộc. Vì đàn bà yếu đuối, khát khao yêu đương, đàn ông lại tham lam, đặt nặng hưởng thụ, muốn người ta phục tùng, chỉ cần cậu ta đủ xa xỉ.

Còn tôi, tôi có thể lấy gì đáp lễ cậu đây? Trịnh Diệu Dương…

———

chương này có một chỗ ta xài từ “khêu gợi” như động từ *v* ~ hồi chương 17 ta cũng có xài một lần và được nàng  Finn góp ý ^^ , lúc ấy ta cũng thấy đồng tình và định sửa nhưng sau ngồi nghĩ lại lại thấy từ đó hợp ý mình nhứt  :”> ~ mới cả check thử thì từ này có được dùng với nghĩa động từ thật (dù ko fổ biến lắm) :”> ~ nên thôi ta lại dùng tiếp na 😄 ~


còn Thạc Thạc diễn đỏng đảnh như-thật nà =))~

15 thoughts on “Xung động _ Chương hai ba

  1. Ớ ~ hình như mềnh com đầu tiên thì phải ~ :”>

    Nói thật là từ khi nghe bạn lầu bầu về bộ này, tôi đã thấy hơi kì kì. Hôm nay đọc lại thì cũng thấy quả đúng là kì thật bạn ạ =. =~

    Tôi thấy thế này bạn ạ, biết thừa rằng bạn Dương ít tuổi hơn bạn Hạc, nhưng cách mà bạn Dương gọi “anh” xưng “tôi” làm tôi có cảm giác bạn Dương uke hơn bạn Hạc, bị uke hẳn đi ấy. Mà bây giờ quan hệ hai bạn có thể tạm gọi là câp trên với cấp dưới, theo cá nhân tôi mà thấy thôi nhé, để là “ta” và “ngươi” nó hợp hơn. Nó hợp vs tuổi tác của hai bạn này, hợp vs kiểu quan hệ bây giờ vả cả sau này. Và có cảm giác là nó đúng hơn với cái mối liên hệ khá kì lạ giữa hai bạn ấy. Vì tôi đọc thấy quan hệ hai bạn là ngang hàng, hay là coi nhau ngang hàng bạn ạ. (nó ko giống Haru wo daiteta lắm, vì bạn công là trung khuyển công =))))))))~)

    Nói chung quy thì tiếng Trung cũng chỉ có Ủa với Nhỉ thôi, mình dịch thế nào cũng là ý mình mà ~ *v*~

    Hơn nữa cái cách bạn Thạc tự xưng là “ta” rồi gọi bạn Dương là “cậu ta” đôi khi đọc lên hơi là lạ, sẽ có câu văn như này: “Cậu ta hằm hằm bước tới bên cạnh ta…” ~ đó đó, nó nghe ko xuôi lắm thì phải. *O*~

    À, cũng nói luôn. Bạn chăm tợn *tung hoa* ~ 😄 ~ mần mau coi, gần cái đoạn bộc lộ bản chất rầu nàh ~ 😄

  2. Lúc đầu thấy nàng để xưng hô “anh” – “cậu” nghe cũng không quen, nhưng lâu rồi cũng thấy hay hay, có ý nghĩa (hỗ công mà, không sao cả, hơn nữa anh Thạc cũng có vẻ trầm tĩnh “già đời” hơn, anh Dương thì nhiều lúc thật trẻ con), có điều nếu xưng hô như vậy thì mặc định anh Thạc lớn tuổi hơn anh Dương, phải không?

    Ta tán thành cách sử dụng mấy động từ rất ư “bá đạo” của nàng. Ta đã nói là có phong cách mừ!Ta thích!

  3. Pingback: Xung động – Mục lục « La Chanson du Café

  4. Pingback: XUNG ĐỘNG (hoàn) | groupyaoi

    • mình có gđ rồi :”> hình con nhợn éc nhà mình đấy, hồi đó là 4 tháng, giờ em nó đc 6 tháng rồi bạn ạ.
      còn comment của bạn chưa hiện vì bi h mình mới duyệt, sau lần đầu thì từ h các comment của bạn sẽ hiện ngay nha.

  5. Ầy. Vừa viết bài bình luận về chap này mà bay mất đâu rồi?

    Nguyên văn thế này:

    Nghĩ sao mà tặng Trần Thạc Brandy đắt đỏ vậy? Tò mò quá. Ý mình là ko biết ổng đứng từ góc độ như thế nào mà tặng ấy? Nhưng qua việc tặng đó thấy Trịnh Diệu Dương đàn ông quá đi mất.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s