Xung động _ Chương năm mươi

Xung động

Tên gốc: 冲撞

Tác giả: Hiểu Xuân

Dịch: QT ca ca

Biên tập: Minh Du

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, cường cường – hỗ công, HE.

Tình trạng bản gốc: 140 chương (3 quyển: Thượng – Hạ – Tục) + 3 phiên ngoại, Hoàn.

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

DaDe :">~

– Chương năm mươi –

 

Lấy cớ còn phải lái xe, rốt cuộc bãi được tuyên bố đòi phạt rượu ta của Tú Phương.

 

Cô ấy trông ta đích thực một bộ dạng lặn lội đường dài uể oải, cũng đành bỏ qua, cười cười hỏi ta: “Giờ anh ở đâu?”

 

“Phòng ở Lệ Nguyệt Cung.” ta cũng không nói luôn ấy là phòng chuyên dụng của Trịnh Diệu Dương.

 

“Không bằng về Hải Cảnh như trước đi?” Tú Phương đề nghị.

 

“Tạm thời vậy là tốt rồi, ở đâu chẳng thế.”

 

“Sao thế được? Không giống đâu nha! Giờ tôi ở Hải Cảnh rồi, coi bộ anh không ưa đụng mặt tôi hay sao hả?” Xem ra Tú Phương đã chính thức dời đô, thành nữ chủ nhân rồi.

 

Ta cười khổ: “Để tôi suy nghĩ đã.”

 

“Ấy còn được một câu nói~” Cô ấy đột nhiên ngồi xuống, nháy mắt với ta: “Diệu Dương vừa trở về, lại đến anh mất tích, không có can hệ gì tới nhau đấy chứ?”

 

Ta bình tĩnh liếc nhìn cô ấy: “Không có.”

 

“Vậy thì tốt rồi, tôi còn tưởng anh và Diệu Dương xích mích gì a. Trông hai người mặt nặng mày nhẹ, tôi cũng khổ lắm nha~”

 

“Tôi và cậu ấy… chỉ là đôi khi bất đồng ý kiến, đâu có mâu thuẫn gì.”

 

“Bởi vậy anh mới bằng lòng trở về Trụ Phong! Người ta đã biết ngay anh mạnh miệng vậy thôi chứ cũng rõ yếu lòng.”

 

Ta bật cười với cô ấy: “Từ hồi nào thành ra hiểu tôi dữ vậy?”

 

Cổ nói với giọng điệu đậm chất chị em: “Mấy ông đàn ông các anh~ ai mà hiểu được! Mỗi người mỗi phiền~”

 

Đến khi ta quay đầu lại, Trịnh Diệu Dương đã không còn trong tầm mắt nữa. Lúc đến không chào hỏi, giờ đi cũng không cần tạm biệt ai, nhân lúc trời có trăng sáng sủa, ta quyết định về ngủ thêm giấc nữa.

 

Hôm sau tỉnh dậy đã không còn sớm, lệch múi giờ qua lại thực hại người. Tầm chín giờ có người gõ cửa, mở ra đã thấy nhân viên phục vụ đứng đợi, ta nói: “Tôi không gọi phục vụ phòng đâu.”

 

“A, là Trịnh tiên sinh đặt bữa sáng cho ngài.” Cậu phục vụ cố ý nâng cái khay lên.

 

Ta cứ thế hưởng thụ bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng, uống xong tách cà phê, tinh thần thoải mái đến Trụ Phong báo danh, trước tiên là đi gặp Trịnh Diệu Dương.

 

 

Cậu ấy đang đứng bên tấm kính sát sàn, trên người mặc một bộ vest xám, nhìn qua đã thấy quyền uy, quay đầu lại nhìn thấy ta, cậu ấy nhếch một nụ cười mệt mỏi, rõ ràng đêm qua ngủ không được.

 

Cất giọng đặc công việc: “Văn phòng dưới kia, Trương Ký Vân ở đây, anh xem còn cần gì thì nói thư ký chuẩn bị cho.”

 

“Joanna?”, thành thật mà nói, ta có ấn tượng sâu sắc với phong cách nhiệt tình sôi nổi của cô ấy, có điều hiện giờ là ta cố ý hỏi vậy, cũng không hiểu vì sao, nhưng ta không muốn khiến Trịnh Diệu Dương nghĩ mình đã hoàn toàn phục tùng.

 

Trịnh Diệu Dương cười nhạt: “Như ý anh, chiều tôi sẽ điều cô ta sang chỗ anh.”

 

“Cảm ơn.” Ta quay lưng đi ra cửa, chợt ngoái lại hỏi: “Tôi còn là thành viên hội đồng quản trị không?”

 

“Cái đó chờ xem cống hiến của anh với Trụ Phong rồi sẽ quyết.”

 

“Tốt, tôi hiểu rồi.”

 

“Trần Thạc.” cậu ấy gọi ta lại, “Trưa nay cùng tôi đi gặp Phùng Bằng Phi bên Ngân Thuẫn.”

 

Chiến dịch với Ngân Thuẫn đã chính thức khởi động, Phùng Bằng Phi là chủ tịch của Ngân Thuẫn, trong giai đoạn này thủ lĩnh đôi bên cũng cần trực tiếp gặp mặt vài lần, thảo luận chi tiết những vấn đề trọng yếu. Nhưng hạng nhân viên ngồi chưa ấm chỗ như ta, không dưng đã được tham gia vào một vụ quan trọng thế này, thực không khỏi có chút nghi hoặc. Cậu ấy từ tốn giải thích: “Anh hiểu khá sâu về vụ này, lúc ấy dễ đưa ra ý kiến cho tôi hơn.”

 

Ta yên lặng gật đầu, rời khỏi phòng làm việc của cậu ấy. Xuống tầng dưới, thấy Trương Ký Vân đang bận rộn dọn đồ, ta đứng tựa cạnh cửa, cười cười: “Hễ tôi đến cậu lại chuyển tới chuyển lui, thành thật xin lỗi.”

 

“Biết là tốt rồi.” Cậu ấy ấn một hộp đựng hồ sơ vào tay ta, đoạn khoác vai ta, ngả ngớn dựa cả người sang: “Ông anh a~ anh đến thì tầm ngầm, đi là mất mặt, tôi vắt chân chạy theo anh cực lắm biết không hả? Anh hại anh em mệt quá a~”

 

“Lại về tầng VIP rồi, còn bực tức nỗi gì! Đâu phải bắt cậu đi lính biên cương.”

 

“Đừng xỏ tôi mà, đúng người đúng chỗ thôi, chủ tịch dù gì cũng chịu nhún một bước, nên thằng Trương này mới lại có cơ mở mày mở mặt, chuyện ấy làm gì tôi không tự biết.”

 

“Miệng lưỡi nghe cay đắng chưa kìa.” Ta bật cười.

 

“Trần Thạc, tôi đã nói với anh rồi, chúng ta không phải kẻ thù.”

 

“Cậu không những tự biết mình mà còn có tài dự đoán trúng phóc nữa, nhân tài rành rành đây, ngồi dưới này thật thiệt thòi quá a.”

 

“Dẹp dẹp, lại chơi khó tôi~” Cậu ấy ôm cái hộp lại rồi xiêu vẹo đi ra.

 

Buổi trưa, cùng Trịnh Diệu Dương xe trước xe sau đi công vụ. Đến trước nhà hàng, cậu ấy mới hỏi: “Ăn được đồ Nhật không?”

 

“Không sao.”

 

Qua một lát, mới buột ra một câu nữa: “Tối tôi đến.”

 

“Làm gì?”

 

Cậu ấy liếc xéo ta: “Chả làm gì hết.”

 

Lát cá điêu tươi láng mỡ, cá hồi hun khói trong suốt từng thớ óng ả, cùng một liễn sashimi tinh xảo hút mắt, đặt cạnh mấy chai sake vị ngọt dịu thanh nhã, nhà hàng Nhật Bản này còn không quên bày ra đủ loại sushi cầu kỳ thượng hạng. Kể ra đúng là có bị Trịnh Diệu Dương nói trúng, thứ này nhìn sao ta cũng không ưa được, nhưng Phùng Bằng Phi thích, anh ta có một nửa dòng máu Nhật Bản.

 

Trịnh Diệu Dương rất hiếm khi nhún nhường người khác trong việc làm ăn, nhưng ăn uống là chuyện nhỏ, cậu ấy sẽ không so đo với đối tác, ăn đâu cũng được, đồ Mexico cũng không thành vấn đề.

 

Phùng Bằng Phi đến trước, anh ta cũng là hàng doanh nhân thứ thiệt, có điều vì xuất thân từ đại gia đình có truyền thống mỹ thuật, nên cũng có chút máu nghệ sĩ, không ưa gặp gỡ tại nơi quá nghiêm túc đơn điệu, đại khái so với những người làm ăn khác có vẻ ít mùi con buôn hơn, đang tuổi thanh niên hứa hẹn, thẳng thắn thủ tín, bởi vậy Trịnh Diệu Dương cũng không hề có ác cảm với anh ta. Phùng Bằng Phi đứng dậy chào, liếc sang nhìn thấy ta, ánh mắt có chút bất ngờ: “Vị này là…”

 

“Một trong những người lập kế hoạch vụ này, trợ lý của tôi – Trần Thạc.”

 

Ta bắt tay anh ta, ba người cùng ngồi xuống thảm chiếu* bắt đầu chính thức thảo luận hợp đồng, hoàn chỉnh các công đoạn, ta cũng chỉ tùy lúc đưa ra một số vấn đề, hai người bọn họ đều không phải kẻ chủ quan, khả năng phân tích rất mạnh. Tầm ba giờ chiều, Trịnh Diệu Dương nhận được điện thoại phải về Trụ Phong trước, cuộc hội đàm coi như kết thúc.

 

Một mình ta vào bãi để xe, đang đi thì một chiếc xe thể thao màu trắng chạy đến dừng ngay bên cạnh, cửa kính hạ xuống, là Phùng Bằng Phi. Gương mặt nghiêm túc lạnh lùng suốt một buổi gặp của anh ta giờ lại lộ ra ý cười nhàn nhạt: “Tôi thấy cậu có vẻ không ưa món Nhật, tối nay mời cậu một bữa đồ ăn Pháp bồi thường nhé.”

 

—————–

 *thảm chiếu: là tatami a :”>~ các nàng ưa đồ Nhật hay manga chắc biết cả ha~

=)) ầy da~~ anh Phùng~~ =))~~~ lại có thêm jai thanh lịch để tụi mình nghía đa~~ =))~~~

 

p/s: cái hình… hị hị ; )) ~ là tình iêu hoa lá của nàng Huyền kỷ niệm cho ta :”> ~ còn một tấm nữa, chương nào hớn hở là ta sẽ treo lên =))~ nàng Huyền có (lỡ miệng) nói tính làm cả series Thạc-Dương trên nguyên mẫu Dennis-Daniel này và với tinh thần màu mè hoa lá như hình trên =))~ ta da diết tha thiết mong nàng thực hiện ý định ; ))~ để tụi mình được mãn nhãn dài dài =))~

và nói thêm nếu nàng nào chưa nhận ra, hai bạn trong hình là Dennis O và Daniel Henney XD~ nguyên mẫu Thạc Dương trong bụng ta XD~ ai Thạc ai Dương ta? ai dòm ra hêm XDDD~~~

24 thoughts on “Xung động _ Chương năm mươi

  1. chà ss du giờ lại chuyển giờ post làm chi em chờ dài cổ . ss dạo này có việc sao mà chẳng còn đều như trước , tr cứ trưa là vào ăn cơm giờ chẳng còn đc thế . thạc thạc cò giả nai nữa chứ ” làm gì?” ” chả làm gì hết” ha ha , sao thấy yêu thế .
    lại có giai mới đổ thạc thạc rồi kìa , dương dương mau đi giữ vợ tề để thằng khác nó cua là về em đánh đít.
    haizzzzzzzzz, sao giai đợp nó lại đi hút nhau hết thế , chứ chị em ta để cho ai. aiiiiiiiiiii mà như thế mới có đam mĩ để đọc chứ.
    thank ss du nhà ta.

  2. ahhhh… Lan dau tien comt cung la lan dau tien cuop dc cai tem…
    Tem… Tem cua ta nha!!
    *thút thít* íhhh, may ban thich giut tem dung nhao dzo wanh ta ah, du sao ta cung la nguoi moi, cung mot long mot da yeu a Duong va a Thac…
    Ta cung thich tem nua… Cho xin nha!!!
    *bẽn lẽn ôm ôm*

  3. Phùng ca, mới gặp con nhà người ta có một lần mà đã chảy nước miếng như thế… chậc, hoa đã có chủ nha. Coi bộ anh Phùng này còn nhanh tay lẹ chân hơn anh Dương. Đáng tiếc, Thạc Thạc đã bị Dương Dương ăn sạch sẽ rồi. ^^

    PS: cơ mà tối nay Thạc Thạc đi dẹo trai cho Dương Dương leo cây à, biết đâu nhờ vậy mà “chẳng làm gì cả” thành “làm tùm lung tùm la” thì sao… hí hí hí… ai, ước gì…

    • =)) nàng đùa hoài =))~ bộ vời Thạc Thạc đi dễ lớm xao =))~ Dương Dương tung tăng loạn xạ cũng mới xơ được ít múi, một bữa đồ Pháp của anh Phùng đêu xi nhê vs Thạc Thạc đêu =))~

  4. Denis là bạn Thạc ha,còn lại là anh Dương ngả ngớn

    Trời ơi,mình thấy mỗi chap ngắn thật đấy,đọc cứ lo hết,sao càng ngày nó càng ngắn thế không biết.Bạn Thạc dạo này số đào hoa quá,bạn Dương lại khổ rồi,chính thức chúc mừng bạn Dương ^^

    • Ta đồng ý, mỗi chương đều cảm thấy ngắn…cứ sợ đọc hết ah. Ta thấy cặp Dương và Thạc cứ vòng vo tam quốc mãi làm ta đau cả ruột… Nói chung hai chàng vẫn còn nhiều lý trí trong xử lý tình cảm, không biết khi nào hai chàng quẳng đi hết mà tiến tới với nhau hén …:D Ta mong chờ chương sau quá …

  5. ak..ak…. Thạc Thạc càng chảnh, tiểu Dương càng mê a. Còi kìa, em nó mới về, anh cứ xun xoe xung quanh làm chi vậy? giữ cho chặt, em nó có sức hút với mấy thằng mê giai lắm đớ.

    *Thở dài* tiểu Thạc, em càng chảnh càng đào bông quấn thân thui. hị…hị….. em cũng chết Dương Dương thấy mồ mà cứ làm bộ chi vậy. Thôi, ta thông cảm, dù sao em vẫn còn biết áy náy với Phương tỷ, coi như còn có đạo đức, cho nên ta……. …………. ủng hộ nhiệt tình hai anh luôn.

  6. Quên… Dennis Q là Thạc Thạc nghe, tại ta thấy nét đẹp của anh í hơi yếu hơn tay kia. Cơ mà ta vẫn thích cái hình hồi xưa ấy, có anh tóc vàng đang ….(dê xồm)… anh tóc đen ấy…….. đẹp thật đó……*chảy nước miếng*

  7. Du bảo bối :)) , nàng đáng iu quá a. đi học rồi giữ sức khỏe nhá, làm việc quá sức bệnh là ko đc đâu. ta vẫn muốn thấy nàng mỗi ngày à :))

    bạn Thạc, bị người ta muốn bao dưỡng luôn rồi, bạn Dương chơi chiêu cất người trong lồng son này ko đc rồi. thấy người ta chưa, ko cần gì mà cũng phải cố đòi hỏi để nói là ko dễ phục tùng =)) , đỏng đảnh chết đc í.

    bạn giai mới xuất hiện, đi bàn làm ăn mà chú ý đc là người ta ko thik món Nhật nên mời đồ ăn Pháp, ko lẽ bik bạn Thạc mới ở Pháp về. hay mà “mèo mù vớ cá rán” , chưa gì là đòi hẹn gặp riêng rồi. đụng phải hàng chảnh này, chắc lại thêm một bạn hào hoa nữa đổ tiểu mỹ thụ rồi a =))

    tối nay ai đó đòi tới, mà bên kia hỏi làm gì là sao. thế cuối cùng có tới ko a =)) , tới thì nói để fan gơ còn me chứ. :))

    Thanks Du bảo bối nà *ôm hun*

  8. ai da na~ thực tình là sao ta thấy 2 anh giống nhau ế trời , cứ na ná nơ nớ nhau ế ( chắc tại ta chưa nhìn kỹ , lại đi search gu-gờ khựa khựa ) … à 1 trong những đặc tính của em thụ nà rất đc các anh rai quấn lấy nhá , và em thụ trong lài thì đc cả zai cả gái để mắt luôn :)) , anh công phát nài chờ ẻm ở nhà lại chuẩn bị đc ăn giấm chua nha , hí hí , ta êu nàng du * chút chít * ♥♥♥♥♥

  9. Pingback: Xung động – Mục lục « La Chanson du Café

  10. Pingback: XUNG ĐỘNG (hoàn) | groupyaoi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s