Xung động _ Chương chín hai

Xung động

Tên gốc: 冲撞

Tác giả: Hiểu Xuân

Dịch: QT ca ca

Biên tập: Minh Du

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, cường cường – hỗ công, HE.

Tình trạng bản gốc: 140 chương (3 quyển: Thượng – Hạ – Tục) + 3 phiên ngoại, Hoàn.

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

– Chương chín hai –

 

“Cảm thấy thế nào?” Bác sĩ chậm rãi hỏi, “Trần tiên sinh, cảm giác hiện giờ của anh ra sao?”

 

Ta ngẩng lên, trầm mặc một lát: “Không có cảm giác gì hết, tôi… không nhìn được.”

 

“Một tia sáng cũng không thấy?”

 

“Không thấy.”

 

“Có thể giải thích rõ ràng được không?” Trịnh Diệu Dương bình tĩnh hỏi vị bác sĩ.

 

“Theo kết quả chụp X quang hôm trước, có thể kết luận sơ bộ đại não sau khi bị chấn động, một số dây thần kinh đang chèn lên võng mạc, dẫn tới khả năng mù tạm thời.” Giọng vị bác sĩ tuyên bố bệnh trạng cũng hoàn toàn ảm đạm, nhưng lọt vào lỗ tai ta không khác gì sấm động.

 

Trịnh Diệu Dương đột nhiên sẵng giọng: “Lúc đó các ông đã nói đến 60% sẽ không xảy ra khả năng này, vì sao cuối cùng vẫn…”

 

“Chúng tôi đã nói tình trạng mù tạm thời có rất nhiều loại, muốn nhanh chóng phục hồi cần qua một số liệu pháp điều trị, tình hình hiện giờ mặc dù không phải rất lạc quan…”

 

Ta thực sự chịu không nổi cảm giác như bị phán vào tù chung thân thế này, đột ngột ngắt ngang bọn họ: “Tôi có thể vĩnh viễn không nhìn được không? Tôi nghĩ tôi có quyền biết.”

 

Vị bác sĩ có lẽ thấy ta rất bình tĩnh, cũng không giấu giếm: “Chúng tôi phải chẩn đoán thêm mới biết chính xác bệnh trạng của anh. Nhưng bất kể giai đoạn tiếp theo thế nào, vẫn cần chuẩn bị tâm lý thật tốt, tinh thần thoải mái có thể giúp bệnh tình chuyển biến khả quan hơn nhiều.”

 

“Tôi biết rồi, cảm ơn.” Thành thật mà nói, nếu miệng nói dễ dàng mà lòng cũng được vậy, tình hình đen tối hiện tại chắc chắn chẳng là gì, nhưng dù sao ta vẫn là một người bình thường, một chữ “mù” có thể khiến cả thể xác lẫn tinh thần bị đả kích kinh khủng, nó không giống cảm giác khi bị một viên đạn xuyên qua ngực, cũng không như lúc bị một cái ghế sắt giáng xuống đầu… Phải tỉnh táo suy nghĩ, đối diện với tình huống thế này quả thực rất tàn khốc, mà ta vốn đã không để tâm, có lúc thậm chí ta nhận biết được chính mình đang vì tình cảm mà nỗ lực quá nhiều, nhưng ta không hối hận, vì một ngày Trần Thạc ta đã nỗ lực, sẽ rất khó quay đầu.

 

Hiện giờ việc ta có thể làm, chỉ là tuân theo lời dặn của bác sĩ: giữ tinh thần thoải mái. Nhưng ta vốn không phải một người lạc quan, từ khi sinh ra, ta đã nhận đủ những thứ không hề đáng để lạc quan, giờ đến bước này cũng không phải ngẫu nhiên, có lẽ một nửa là số phận. A~ từ lúc nào mình thành người duy tâm vậy, ta thực sự chuyện gì cũng không quan tâm được sao? Dù hai mắt mất rồi, trái tim cũng mất rồi?

 

Nửa bên mặt của ta lại không việc gì, sưng một tuần thì hết. Chỉ là không ngờ mặt không sao nhưng trong đầu lại nảy ra vấn đề lớn. Hai tuần sau, ta thuận lợi xuất viện, bắt đầu vào thời kỳ theo dõi, luôn luôn có một nhân viên hộ lý chuyên nghiệp theo bên người. Trịnh Diệu Dương để ta ở biệt thự Hải Tân, ta cũng không từ chối. Trước kia vốn rất kiêng kị trước mặt người khác, nhưng giờ ai thấy sao ta cũng mặc kệ, có điều ta quyết không đồng ý ngồi xe lăn, thật khiến bụng dạ ấm ách.

 

Thời gian này, ta càng ưa vận động hơn, suốt ngày ở trong phòng tập của biệt thự, càng tập càng cố sức, thực sự không muốn có ngày cả người hư hỏng. Ta cũng trở nên trầm mặc hơn, dù sao khi một người phải đối mặt với khoảng thời gian đen tối thế này, chỉ có trầm mặc mới có thể giúp anh ta không rối loạn. Qua hai ngày “huấn luyện”, ta đã có thể tự mình vào toilet, bất quá sinh hoạt kiểu này thật quá sức gượng gạo.

 

Nhưng ta vẫn giữ bình tĩnh, ngoài bình tĩnh, ta cũng không biết phải dùng cách nào khác để đáp trả cho sự nhẫn nại của Trịnh Diệu Dương. Ta không muốn làm náo loạn, cũng không muốn giống thằng ngốc ngồi ì một chỗ, đi một bước thở một bước, ta vĩnh viễn không muốn trở thành gánh nặng của Trịnh Diệu Dương, mối quan hệ giữa chúng ta vẫn luôn là bình đẳng.

 

Đôi bàn tay ấm áp lại xuất hiện, từ tốn vuốt ve trên mặt ta, giọng nói khiến người ta cảm thấy yên lòng vang lên: “Trần Thạc, đừng ở mãi trong phòng, xuống bơi với tôi.” Điểm đặc biệt của Trịnh Diệu Dương chính là cậu ấy chưa bao giờ “thương hại” ta, càng không nói những câu vô ích kiểu “Phải có lòng tin, không thể tuyệt vọng, anh nhất định sẽ khỏi~~”, cậu ấy hoàn toàn coi ta như Trần Thạc trước kia, mỗi ngày đều cùng ta bàn luận công việc Trụ Phong. Nhìn bề ngoài mà nói, ta cũng không có gì thay đổi, nhưng tình thế thực sự đã khác đi rất nhiều, không biết những ngày thế này còn muốn kéo dài bao lâu.

 

Ta đứng dựa bên bậu cửa sổ: “Bơi? Sao bỗng dưng hăng hái vậy?”

 

“Nếu anh không đi…” Cậu ấy vừa nói vừa vòng tay quàng qua cổ ta, “Đảm bảo sẽ hối hận.”

 

“Tôi đâu nói không đi.”

 

“Vậy được~” Họ Trịnh nào đó quả nhiên đã nói là làm, lập tức lôi kéo tay ta đi xuống: “Theo tôi.”

 

Ta muốn giật tay lại, nhưng Trịnh Diệu Dương không thả ra, ngược lại còn nắm chặt hơn. Gặp quản gia ở hành lang, ông ta hỏi bữa trưa sẽ dùng ở đâu, cậu ấy đáp gọn: “Lát nữa đưa lên phòng Trần Thạc đi.”, ta cũng chịu thua.

 

Kéo ta tới tận phòng thay đồ, cậu ấy mới lên giọng đen tối: “Muốn tôi giúp cởi đồ không?”, miệng nói tay đã lần mò cởi nút áo ta.

 

Ta đứng dựa vào tường, cười lạnh: “Tôi giờ thế này, không nhờ cậu giúp còn biết sao?”

 

“Này là ý gì, hưm?” Cậu ấy tuột được áo của ta xuống, tay phải giữ lấy thắt lưng trần của ta, đột nhiên dịu dàng tựa cằm lên vai ta, “Anh không dễ dàng bị đánh bại vậy đâu, Trần Thạc.”

 

Ta nhẹ nhàng đẩy cậu ấy ra, quăng áo về phía cậu ấy, thay cái quần bơi cậu ấy đưa cho, rốt cuộc nói: “Được rồi, tôi biết rõ.”

 

Cậu ấy đẩy ta ra ngoài: “Bao lâu không xuống nước rồi?”

 

“Yên tâm, thể lực của tôi còn tốt hơn trước kìa.”

 

Giọng cậu ấy rõ ràng có chút trêu chọc: “À, có nhìn ra~”

 

Trước khi xuống bể, ta nói với cậu ấy: “Giờ tôi bơi bằng cảm giác thôi, hy vọng không bơi trật đường sang tuốt bờ bên kia.”

 

“Không thành vấn đề.”

 

Ta nhảy xuống bể, nước lạnh như thâm nhập vào từng lỗ chân lông, cả người một phen lạnh toát, thật đã nghiền. Giống như một con cá không có thị lực, chỉ dựa vào cảm giác để bơi về phía trước, cho đến khi hai tay chạm bờ bên kia, ta đã có chút hứng khởi, bơi lộn trở lại một vòng, giữa chừng, bỗng nhiên cảm thấy sóng nước dập dềnh như có ngoại lực xô tới, nháy mắt ta đã bị chặn lại, cậu ấy kéo tuột ta chìm xuống, đôi bên đối kháng nửa ngày dưới nước, rốt cuộc nhịn hết nổi, cả hai cùng lúc trồi lên hớp lấy hớp để không khí.

 

“Quá đáng thật a!” Cậu ấy cười nói.

 

“Hơn gì đâu~”

 

Trịnh Diệu Dương thấy ta bơi theo cậu ấy tới cạnh bể, đột nhiên nói: “Trần Thạc, có chuyện này tôi phải nói với anh.”, giọng điệu đột nhiên rất trịnh trọng khiến ta cũng có chút căng thẳng, thực sự, so với khi tháo băng còn hồi hộp hơn.

 

“Cái gì?”

————————-

và đây là fim Hàn Quốc Ồ_Ó ~~

mà Dương Dương kỳ diệu thiệt tình í =)) ~ hêm hiểu xao mờ mấy chương nầy bạn í mở miệng câu nào là ta thấy bạn í sủng bạn Thạc câu nấy =))~ cả khúc vấn tội anh bác sĩ mờ cũng thấy sủng luôn là nào =))~

à, có vụ này ta fải đính chính, bạn “Tằng Vỹ Kỳ” của tụi mình ế, họ của bạn í đúng ra là “Tăng” a .__. ~ hôm nay có bạn Tamahi bạn í góp ý ta mới biết a /A\ ~ nhưng tên bạn Kỳ xuất hiện hơi nhiều ở mấy chương đầu nên tạm thời ta chưa sửa lại được, có gì cứ sửa trong bản word đã vậy :”3 ~ cảm ơn bạn Tamahi nhiều nhiều nha :”3 ~

59 thoughts on “Xung động _ Chương chín hai

  1. Hay hơn phim Hàn quốc ở chỗ không đòi sống đòi chết, đòi bỏ đi, đòi chia tay hay gì gì đấy. …….

    Các giai đẹp của ta, thật tình muốn trộm cả hai anh về nhà để “hầu hạ” ta quá *nuốt nước miếng*

  2. Oạch tưởng thế nào cơ , em nghĩ phim HQ phải là bạn Thạc đau lòng đòi …..tự tử * có không trời ? * còn bạn Dương do không ngăn được sẽ làm bạn Thạc đến…..chết đi sống lại rồi vừa OXXO anh Thạc vừa nói ” cậu chỗ nào cũng không được đi , cậu có chết cũng phải chết trên tay tôi ” ( mình tự sướng hơi quá lố thì phải ^ _ ^ ) . Anh Thạc đúng đen thật , lần trước thì nhận phát súng của bạn Dương giờ lại chỉ vì đi với bạn ấy mà ăn oan cái ghế sắt . Có lẽ bạn Dương đúng là khắc tinh của bạn Thạc ròy
    Chẹp
    Cảm ơn nàng về chap mới nha , vẫn không thể có thêm lời khen gì vì truyện vẫn rất hay và thóat ý, chỉ mong có thêm …….nhiều nhiều nữa thui keke
    Lại mòn mỏi chờ ngày mai ôi Thạc Thạc , Dương Dương của em kaka

  3. Đoán saj trật lất lun,ra là k ảnh hưởg j đến gươg mặt. Đọc đoạn bs nói mù tạm thời thươg Thạc ghê lun, 1 cú sock wá lớn w anh mà. Nhưg vì anh k tự kỉ nào là mún tốt cho ng iu nên chạy trốn bla bla nên càg ngưỡg mộ anh hơn. Đây là cái hay của đam mĩ a. Chiện j nghiêm trọg thế??tip tục hồi hộp a. À wên, Du tì *chụt chụt*

    • :”> ta thấy bạn Thạc bạn í cũng tự kỷ quá ồi ấy chứ, nhưng chắc vì bạn í tin bạn Dương hơn nhiều ồi nên bạn í còn chịu ngồi iên một chỗ, giá kể hồi trước chắc có bạn đã vù đi tây tàu xừ mất rồi 8-> ~

      còn chiện tiếp theo rất nghiêm trọng Ò_Ó ~ xiu xiu nghim trọng Ò_Ó ~~~

  4. ***gàoooooooooooo rúUUUUUUUUUUUUUUUU!!!!!!!!!***** Thạc Thạc của lòng em!!!!!!!!!!!!!
    Cơ mà Dương Dương xử sự thiệt là đỉnh wá đi. Hắc hắc!!! tưởng tượng đến cảnh Thạc Thạc ngồi xe lăn, Dương ca vòng tay ôm Thạc, miệng thủ thỉ: “Bảo bối! Phải có lòng tin, đừng tuyệt vọng, em nhất định sẽ khỏi” mà ta mắc ọi. Ôi Dương ca chuẩn wá đi, cư xử thế đó vợ anh mới không giẫy à nha…
    Cảm ơn Du tỷ nhiều!!!!!!!! “Ôm ôm”

  5. ôi nó ngắn *bưng mặt khóc hu hu*, ước j dài ra xíu nữa =(

    bị mù sao? chắc chị Xuân ko ác đến nỗi cho anh Thạc mù vĩnh viễn đâu nhỉ? anh Dương thiệt là… người ta ko thấy đường nên cứ quấn quýt rồi sờ mó =)) í mà mù đc sủng thế kia thôi thì Thạc nhà ta mù luôn cũng đc *óe, nói chơi thoy :”>*

  6. hic hic seo lại bị mù zi.hum bữa nge Du tỷ nói về vụ com,nghj cũng fai công sức mình dịch tất nhiên khi đọc dc nhìu com sẽ thấy có nhìu động lực hơn mà làm típ.iu iu Du ty.ah Du tỷ có bik vecspa.wordpress,com ko ,ko hỉu sao tự nhiên bạn ấy xóa blog

  7. Hơ, tỷ biết không? Hum nai í, email của em ngập tràn 92 cái còm men từ blog của tỷ luôn =)))) Hoảng quá, té ra toàn là thư năn nỉ không thôi a =))) Tỷ có mủi lòng tý nào ko 🙂
    Trình HQ thế này chưa được đâu tỷ. Phải nặng đến mức lâm ly bi đát í =)))
    Mình cũng thèm có người sủng mình lắm cơ =)))))
    *tung tăng đi ra*
    Í quên
    *quay lại*
    *ôm hun cái*
    *lại chạy ra*

  8. Á ha ha ha=)))))~~~ Mù sao??? T hêm nghĩ đến vụ nầy, xin thề=))~~~ Mù thiệt sao??? *vật vã* Ối zồi ôi, phen này Thạc nhi tàn rồi, phen này chỉ có ở dưới thôi=))~~~ Thế thì t kì thị!!!=))) Ts, láo đó!!
    *hú hét* Thạc em ôi, đi học một lớp “công nổi” đi=))~~~

  9. tỷ tỷ *kéo áo*
    chương này hay nha…
    đoạn a Thạc bị mù ta thiệt đau lòng *chấm nước mắt*
    lại bỗng nhớ đến mấy bộ phim HQ cũng mù thế này, thấy nhói nhói na:((
    cơ mà a Dương thật là tuyệt *ôm ôm*
    “Anh không dễ dàng bị đánh bại vậy đâu, Trần Thạc.”
    một câu thôi mà ý từ đến là nhiều

    *kéo áo* đoạn cuối sao ta có cảm giác a Dương định nói:
    “Chúng ta kết hôn đi” *lăn lộn*
    ảnh mà nói thế thật ta sẽ k véo má tỷ nữa đâu *véo má*

  10. Trời ơi!!!!!!!!! *gào thét* Thạc Thạc bị mù sao?!?!?!?!?! Chết mất thôi, đã đoán trước rồi mừ, lúc anh mở mắt ra mà thấy đen thui là tâm hồn HQ của mình nó nổi lên ngay. Cũng may ở đây không có cái trò gọi là “em không muốn trở thành gánh nặng của anh!!!!!” không thì mình đi treo cổ mất!!!!!!

    A mà Dương Dương này cũng lạ nhỉ, muốn nói gì thì cứ ở trên phòng mà nói không phải tiện hơn sao việc gì phải vác nhau xuống hồ bơi thế này. Không phải vì cái màn thay đồ giùm chứ?!?!?! *cười gian*. Mà cái câu: “Trần Thạc, có chuyện này tôi phải nói với anh.” tự dưng làm mình liên tưởng tới một thứ rất chấn động nha!!!! Nếu như mà Dương Dương nói những gì mình nghĩ là Dương Dương sẽ nói thì……có phim coi tiếp hoho.

    Thanks bạn Du vì chương mới nhá, ôm bạn cái đầu tiên, mình chính thức cắm lều trước cửa nhà bạn rồi đấy!!!!!!!

  11. Tự hỏi có khi nào Dương Dương tốt bụng mà tha cho anh zai mù lòa mà không đè ảnh xuống dưới không ta =)))))

    *thở dài* Nghĩ lại Dương Dương cũng không có cái sự nhân đạo í :-<

    *ôm Du Du*

  12. ta muốn chuyển qua film hành động Mỹ í, film HQ này coi đau lòng quá.

    ta iu Dương của ta. cứ cảm nhận, Thạc mà chịu uất ức áp lực bao nhiêu, thì Dương bị gánh cũng gấp đôi. ta iu lũ chúng nó quá đi.

    ta iu Du của ta í.

    *níu áo*
    *ôm chặt*
    thương Du nhứt :* :*

    • :”3 nhiều khi ta cũng muốn được đọc truyện dưới POV của bạn Dương lắm í nàng ạ :”3 ~ mún biết lúc mà dòm bạn Thạc vật vờ đi ra đi vô dồi nhắm mắt nhắm mũi tập thể dục thể thao cho hết ngày thì Dương Dương bạn í nghĩ cái gì trong bụng í :”3 ~ tội nghiệp bạn nhỏ, đang quen bay nhảy mờ đứng đắn một cái là biến cố ùn ùn ko kịp ngồi than thở luôn há 8-> ~

  13. *jãy jãy* Sao chg nầy ngắn quá vậy trời????? E quằn quại chưa đủ mờ.
    A Dương nha, ghét a nha, nói câu nào fangơn mủi lòg câu nấy là tn? :((
    Còn a Thạc a, tội nghiệp a a~. Cơ mà mù rồi đc chăm sóc như vầy e cũg can tâm tìh nguyện ý *hé hé hé*
    Đoạn cuối, cầu hôn đê! Có fải hem Du tỉ? 😀
    Thanks tỉ nhìu nha! :*

  14. Hê hê, tinh tiết fim Hàn cơ mà cách xử lý và thái độ nhân vật không Hàn không sến súa yếu đuối chút nào cả. Đó vẫn là Thạc Thạc Dương Dương vô cùng bản lĩnh, đàn ông, chịu chơi, mạnh mẽ :”>

    Cái cách Dương Dương bình tĩnh đối diện mọi chuyện, đối xử vs Thạc Thạc như bình thường chưa có gì xảy ra là vô cùng hợp lý trong trường hợp này. Vì chắc chắn, cả hai đều là những người đàn ông có lòng tự trọng, tự ái cực kỳ cao, có sĩ diện ngút trời, sẽ k thể tỏ ra thương hại. Cùng lắm chỉ là một giai đoạn của cuộc đời, mà nếu mạnh mẽ sẽ có thể vượt qua mà thôi.

    Cơ mà ngọt ngào á ~~ Nghe chừng là chap sau có màn hay để coi 8->8->8->

    • ta là ta hãi khúc “bình tĩnh đối diện” của hai bạn jai lắm ấy 8-> ~ thử nghĩ coi nếu bình tĩnh xong dồi mà bạn Thạc bạn í mù thiệt luôn… 😐 ~ hự hự +__+ ~

      cơ mà hêm, vái trời là hêm có cái vụ đau dạ fangơ í : ))~~~ mà ngọt thiệt ha nàng :”3 ~ tưng tửng mà vẫn ngọt ngọt há :”3 ~ càng lúc càng nhũn nhẹo lòng nhau 8-> ~

  15. Du Du *kéo áo* ngừ ta ko hok mún thạc Thạc cụa ngừ ta bị mù âu :(( gét gê ak’ cơ mà dung nhan ko bị hủy thì ok ùi mà nếu có bị ji` thì chắc bợn Dương Dương vẫn sẽ dính bợn Thạc Thạc như keo 502 thui :)) nhưng mà ngừ ta vẫn ko mún na~ Thạc Thạc mù ùi thì làm sao mà đè Dương Dương *gào rú* ko lẽ cứ bị đè sao :(( ứ chịu âu :(( lỡ bạn dương dương SM vối Thạc Thạc của ta thì sao (choy` sao cái đầu ta đen tối thế).
    công nhận ngưỡng mộ tình cảm của 2 bợn nì gê cái câu “Anh không dễ dàng bị đánh bại vậy đâu, Trần Thạc.” là đủ biết bợn nhỏ Dương đối với bợn nhỏ Thạc có bi nhiu tình cảm và tin tưởng ùi. Mà cái nì chưa tới fim HQ đâu Du fim HQ là phải lâm li bi đát hơn cơ :)) bợn Thạc phải tuyệt vọng gào thét đòi tự tử cơ (mà theo ta thấy với tính cách cụa bợn nhỏ ih’ thì còn lâu mới có chiện đó xảy ra :)) )
    Cái đoạn cúi ih’ bợn Dương cầu hôn bợn Thạc àh hay là bợn Dương nói là bợn Thạc bị mù vĩnh viễn ah~ (mà chắc cái thứ 2 ko có khả năng đâu ha *hy vọng* ) cho nên => mún biết ntn thì Du àh *kéo kéo* ngừ ta chờ chap sau ah~ 😀

    • =)) giờ thì nàng đã biết bạn í “cầu hôn” bạn Thạc hay bạn í “làm rì rì” chưa? =)))~~ nếu vẫn chưa thì chương kế có dồi ghé qua dòm lén miếng coi ; )) ~~~

      mờ iên tâm a, bạn Thạc bạn í mù luôn xao được Ò_Ó ~ nhất là khi nếu mù bạn í có nguy cơ fải nằm-dưới tới mút mùa Ò_Ó ~ con đường duy nhất của bản bi giờ là hết mù và vùng lên =))~ vì với tình iêu của hai bạn nhỏ bi giờ mờ mún huých bạn í chạy mất lần nữa cũng hơi bị khó à na :”3 ~

  16. Tôi mới biết “nhà” của cậu cách đây 3 ngày, và trong 3 ngày này tôi đã đọc không ngơi nghỉ hết 91 chương “Xung Động” của cậu. Thật tình trước đây tôi thường hay nghĩ đọc truyện chủ yếu vào nội dung truyện có hay hay không, nhưng thật sự sau khi đọc hết 91 chương bạn biên tập tôi đã nghĩ khác. nội dung truyện đúng là quan trọng thật, nhưng nếu không nhờ người dịch hay, biết chọn câu từ thì dù nội dung có hay đến đâu mà không thể diễn đạt hết tất cả những ý hay của nó thì cũng vô dụng. Đọc bản biên tập của cậu mặc dù không phải là bản “dịch” nhưng nói thật nó hoàn chỉnh và tôi rất rất ít khi nào tìm thấy một lỗi chính tả nào trong bản biên tập của cậu, lời văn của cậu khiến tôi có cảm tưởng như đang đọc một bản “dịch” truyện hoàn chỉnh.
    Bản thân tôi cũng đã từng edit truyện, nhưng sau khi đọc bản biên tập của cậu. tôi nghĩ mình nên xem xét lại mọi thứ, nói thật trước đây có đôi khi tôi nghĩ bản edit của mình có lẽ còn hay và hoàn chỉnh hơn một số người đã làm, nhưng có lẽ tôi hơi tự phụ và cần phải công nhận “TÔI RẤT THÍCH VÀ ẤN TƯỢNG VỚI LỐI VĂN TỪ CỦA CẬU”! Thật đấy! Tôi hoàn toàn không tìm thấy một chút hơi hướm nào của bản QT trong đó, và nói thật điều đó rất ít khi tìm thấy trong những bản edit khác trước đây tôi đã từng đọc. Hầu như tất cả mọi người nếu không dịch thì cũng hầu như lấy toàn bộ lời văn trong bản qt và chỉ chỉnh sửa chút ít, còn cậu thì khác….Đó chính là điểm tôi thích trong những bản biên tập của cậu, không nói đến nội dung truyện. Tôi không có ý chỉ trích hay chê bai một ai, tôi chỉ nói lên lời khen của mình đối với cậu.
    Một lần nữa cám ơn cậu vì 91 chương đã làm!

    • đầu tiên mình xin cảm ơn bạn vì những nhận xét rất thiện cảm bạn dành cho mình nha XD~ hiếm khi có một comment dài thế này, mà đầu cuối chỉ nói về sự edit của mình, thiệt tình là mình sung sướng lắm lắm XDD~~~ *ôm ôm*

      ồi, giờ mình phát biểu đôi câu về sự edit của mình :”3 ~ khi bạn nói “ko thấy một chút hơi hướm QT nào trong đó”, mình phải thừa nhận rằng bạn nói chính xác XD~ nói cho đúng, mình ko fải “edit” từ bản dịch của QT, mình chỉ dùng QT để đọc và hiểu ý tứ của câu, sau đó mình viết lại cả câu đó theo ý hiểu và cảm nhận của mình :”3 ~ đó là lý do các bạn đọc bản edit của mình ít khi gặp các cụm từ hay cách viết câu rất quen thuộc của QT, mình đã luôn làm thế này từ lần đầu tiên edit, lúc đó cũng không tham khảo ý kiến của ai cả, nhưng tới giờ mình vẫn cho rằng cách này là cách hợp với mình nhất :”> ~

      theo mình nghĩ edit theo cách của mình có lợi là nếu người edit khá khá tiếng Việt, đương nhiên bản edit sẽ rất ít lỗi câu từ, thêm nữa bạn sẽ không bị “dấu ấn QT” như khi dùng trực tiếp bản dịch QT để làm, không những thế khi bạn có fong cách nhất định và bộ truyện bạn chọn hợp với fong cách đó, thì thành quả làm ra sẽ mang đậm dấu ấn của bạn XD (ví dụ như hai bạn jai Xung Động =))~ vì mình loi choi nên hai bạn í cũng hơi hơi loi choi =)))~~~ ). có điều cách làm của mình có một nhược điểm rất lớn, vì hầu hết những bạn đọc và fản hồi ở đây đều không biết tiếng Trung và ko đọc QT nên cũng ít ai để ý đến một điểm: giữa bản edit và nguyên tác có một khoảng cách khá xa (ít nhất là xa hơn QT – nguyên tác). “xa” ở đây thể hiện ở chính cách mình viết lại các câu văn, nhiều chỗ đọc đi đọc lại QT vẫn chỉ có thể hiểu theo một nghĩa, nhưng vì khúc đó mình tin chắc fải hiểu kiểu khác (hoặc cảm nhận của mình khác với những gì QT dịch), mình sẽ lựa chọn viết lại theo cảm nhận của mình Ò_Ó ~ và thế là đã xa càng xa .__. ~ trước kia mình khá tự tin vào cách làm của mình, nhưng sau này có đọc một câu bạn Phi Thiên nói, đại để là “viết lại một câu văn xuôi xuôi lọt tai thì dễ, nhưng làm sao vừa giữ được chuẩn nghĩa vừa dịch hay mới khó”, từ đó mình biết mình chỉ edit hoa lá được thôi =)) ~ còn mướt mát mới hòng ngầu được XD~

      ừa lòng vòng một hồi tóm lại mình muốn nói đường nào cũng có chỗ hay chỗ dở :”> ~ được các bạn khen là mình sung sướng ngút trời ồi, nhưng vẫn fải *hé lộ hậu trường* một tí =)) , ngộ nhỡ sau này bạn nào hiểu tiếng Trung rồi nhớ lại lại nghĩ mình bừa bãi XD~ ồi, ôm hun bạn một lần nữa na XD ~ *ôm ôm ôm* XD~

  17. Mình muốn bạn Thạc mù luôn * né dép *

    Mình là ở phe Thạc Thạc từ đầu chí cuối đới. Nhưng mình thích bạn Thạc có mù mà không có nhược. Bạn ko những cường mà phải là đại cường cơ :))

    * như thế này khéo còn dễ bắt nạt bạn Dương hơn ấy chứ *

    • =)) bạn í còn chưa-đủ-cường-bạo xao chời =))~ cường-bạo nha, ko “cường” nha =))~

      ều nhưng đúng là bạn Thạc ko nên mù *ném dép*, bạn í mà mù dồi kiểu nào cũng thành fim Hàn Wốc .__. ~ vì bạn í ưa tự ái mới cả chảnh chết đi .__. ~

    • :”> úi cái chỗ “chuẩn đoán” đó :”> ~ hồi xưa mần Nam Nô ta đã tự hớn là mình biết “chẩn bệnh” chứ hêm fải “chuẩn bệnh” dồi =))~ thế mờ bi giờ… =))~ cho ôm miếng ih :”3 ~

      vầy fải viết thư xa cho chị Hà hỏi địa chỉ bạn Kỳ đặng hỏi thăm kì nầy tụi xếp cũ của bản mần ăn ra xao 8-> ~

  18. Ayyyyyyy…..

    Dạo này bận wớ, lại còn vướng vụ Du nàng bảo fải ôn thi (hay lí do j chả nhớ nỗi) dừng post 1tuần nên ta lặn một hơi luôn ^^ giừ mứi wây lại nà… Hi vọng Du nàng hem wơn ta, hem ghéc ta….

    Com cho chương mới: dạo lầy ta nghiện BE thế nên là á, ta thík cái kiểu film Hàn Guốc lầy ớ >”< dưng mờ coi bộ có vẻ bộ này ko co ngược luyến đâu nhỉ =.="

    Đùa chút thôi, Thạc Thạc Dương Dương, 2anh ma gặp trắc trở gì thì ta đến tự kỉ cả năm giời mất hức hức…

    Mờ dạo lày càng lúc càg thấy Dương ca dịu dàng à nha, sao ta thấy có dấu hiệu trung khuyển công nhể ^^ ta là ta thích lớm nha hớ hớ hớ…

    • trung-khuyển-công xao =))))))))))))))))))~~~~ ôi cuối cùng thì cũng có nàng nói ra từ nầy dồi =)))))~~~ ta thề là ta đã tin dư thế từ lâu lắm ối ấy =)))))~~~ mà ta còn chưa có dám nói ra XD~ ôi ta tung bông cho nàng nà, tung nà tung nà XDD~~~

      mờ bộ nầy thì lấy đâu ra ngược luyến ớ :”3 ~ nếu vụ uýnh nhau rách áo được tính là ngược thân thì may ra : )) ~

      p.s: ừa hêm wơn hêm ghéc mờ :”3 ~ *ôm ôm*

      • Ta thật sự-thật sự-thật sự-thật sự không hề thấy sến nàng ạ x’D Ta chỉ thấy rất chi là tình củm loẵng moặn thôi x’DD Mà cũng vì là 2 bạn bị cường quá nên ta rất là yêu những cái moment nhẹ nhàng thế này a 🙂

        Chưa đọc đến 120, vì là ta sợ sẽ phát điên như con bạn ta :-ss Nó đập ta kinh khủng lắm :-ss, bảo là nếu không phải do ta cứ giục nó đọc thì nó đã chờ nàng edit hoàn rồi, không phải ngồi gặm qt khổ sở như bh. Đó đó nàng thấy chưa, truyện nàng edit được nhiều người ái mộ đến phát cuồng thế đó!

        <3!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s