Xung động _ Chương một trăm mười hai

Xung động

Tên gốc: 冲撞

Tác giả: Hiểu Xuân

Dịch: QT ca ca

Biên tập: Minh Du

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, cường cường – hỗ công, HE.

Tình trạng bản gốc: 140 chương (3 quyển: Thượng – Hạ – Tục) + 3 phiên ngoại, Hoàn.

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

– Chương một trăm mười hai –

 

Muốn cùng giải quyết ổn thỏa cả hai việc, ta không thể vội vàng hành động, tạm thời cứ bình tĩnh quan sát đã. Tin tức một khi đã lan ra, đương sự càng phản ứng kịch liệt đối phương càng có cớ lấn lướt, tha hồ xào nấu bịa đặt, nếu có thể âm thầm dàn xếp êm xuôi, qua một thời gian tất cả sẽ mau chóng lắng xuống.

 

Lái xe tới Bán Đảo, ta vừa vào nhà hàng, quản lý đã xuất hiện chờ đón, anh ta nói Trịnh Diệu Dương dặn xuống đưa ta vào phòng khách lớn, trên đường ta cũng ngầm phỏng đoán mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện tại.

 

Vừa đẩy cửa, lập tức có hàng loạt ánh mắt chăm chú chĩa vào ta, ta trấn tĩnh bình thản bước vào. Chà, luật sư đôi bên đều có mặt, còn vài người không hiểu thuộc phe nào, Trịnh Diệu Dương ra hiệu bảo ta ngồi xuống bên cạnh cậu ấy. Ta gật đầu chào hỏi mọi người rồi ngồi xuống, không hề có màn đưa đẩy mào đầu, bầu không khí thực có phần căng thẳng.

 

Một vị luật sư lên tiếng: “Tình hình sức khỏe của Trương tiên sinh hiện nay vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, theo yêu cầu của ngài, tôi sẽ thông báo trước một phần di chúc về tài sản cho Trịnh tiên sinh được biết, chi tiết vấn đề xin ngài sang Mỹ trong thời gian tới để trực tiếp nhận chuyển giao quyền điều hành Thành Nghiệp.”

 

Chính ta cũng không ngờ, những văn bản tiếp theo được đưa ra tất cả đều cho thấy Trương Thủ Huy muốn đem lượng cổ phần áp đảo của Thành Nghiệp trao cho Trịnh Diệu Dương, ta quét mắt một lượt qua những người ngồi xung quanh, ai nấy đều đang che giấu sự kích động dưới khuôn mặt bình tĩnh.

 

Ta bắt đầu thấy khẩn trương, lòng bàn tay rịn rịn mồ hôi, những người ngồi quanh đây, chắc chắn không một ai thực sự tin khối tài sản kia sẽ thuận lợi đến tay Trịnh Diệu Dương. Sau cuộc bàn bạc ngắn gọn, đôi bên đứng dậy bắt tay ra về. Luật sư bên đó trước khi đi còn ghé tai thì thầm gì đó với Trịnh Diệu Dương, ta thấy cậu ấy nhếch môi cười, rõ ràng đáng báo động.

 

“Sao rồi?” Đến giờ mới thực sự bình tĩnh lại, ta bước tới bên cạnh cậu ấy, cùng nhìn theo những người đang đi ra.

 

“Phiền phức đấy.” Cậu ấy quay sang nhìn ta, “Người bên ông già đã bắt đầu rục rịch rồi.”

 

“Tốt nhất cậu lo chọn vệ sĩ đi.”

 

“Anh bắt đầu lo lắng rồi ha?” Cậu ấy cười cười đưa tay xoa xoa cổ ta.

 

Ta cũng chẳng có bụng dạ nói giỡn: “Đến giờ rồi, buông hay không cũng không ổn, cậu tính sao đây? Còn nữa, bọn A Đỉnh thế nào rồi?” A Đỉnh là nhánh đầu tiên chúng ta gài vào Thành Nghiệp.

 

“Thì một đám già đầu ngoan cố vô địch, coi vậy nhưng không lão nào mắt mờ tai điếc đâu, giờ sảy chân một bước cũng lĩnh đủ liền.” Cậu ấy đang nói thì di động đổ chuông, “À, là em à… ừ, anh biết vụ này không dễ đâu.” Cậu ấy đưa mắt nhìn ta rồi cúi đầu đi qua bên kia bàn, “Truyền thông thì thích dựng chuyện rồi… à ừ, cảm ơn em… vậy được, gặp sau.”

 

Thấy cậu ấy ngắt máy, ta hỏi: “Lương Mẫn Nghi hả?”

 

“Cô ấy hỏi vụ báo sáng nay.”

 

“Cô ta nghĩ sao?”

 

“Cô ấy nói chỉ là mánh cũ trong giới giải trí thôi, chúng ta đừng nên phản ứng gì hết.” Cậu ấy lắc đầu, “Mẹ nó bọn này đúng là rửng mỡ.”

 

“Vậy thôi đừng ăn chung, lại ảnh ọt rách việc, tôi đi trước đây.”

 

“Ừm, tối nói chuyện sau.”

 

Ta và Trịnh Diệu Dương, có thể đánh bạc mạng sống vì nhau, nhưng từ đầu tới cuối chưa bao giờ định công khai mối quan hệ này, có những khi chúng ta còn cố hết sức né tránh, cũng có những khi chỉ là đơn giản cảm thấy chẳng cần thiết. Nhưng giờ một việc quá sức tự nhiên đột nhiên bị người khác lấy ra làm mục tiêu viết lách, vấn đề sẽ khác hẳn, cứ như thể sắp phải viện lý lẽ phân bua với bọn họ, ta không thể chịu được viễn cảnh ta và Trịnh Diệu Dương bị một đám người gặng hỏi chúng ta có bình thường hay không. Thậm chí ta không thể tưởng tượng được chuyện riêng tư giữa hai chúng ta vì sao tự nhiên phải lôi ra báo cáo với thiên hạ, những trò thế này thực hại người ta điên đầu!

 

Trong giai đoạn nhạy cảm như bây giờ, một tin đồn thất thiệt cũng có thể gây bất lợi cho Trịnh Diệu Dương, ta không thể cho phép mình làm bừa.

 

Thực sự không nhận ra mình đã lái xe tới Ngân Thuẫn, nghe nói Phùng Bằng Phi còn đang họp, ta bình tĩnh vào phòng khách ngồi chờ, trợ lý của anh ta nhận ra ta, anh ta vào mời một tách trà rồi báo trước: “Cuộc họp của Phùng tiên sinh có lẽ phải đến một tiếng rưỡi nữa, ngài có đợi…”

 

“Tôi chờ được.”

 

Ta ngồi tại chỗ, nhớ lại mấy năm trước cũng từng một lần ngồi đúng chỗ này, như một thằng khờ đợi Phùng Bằng Phi ra gặp, rồi thuyết phục anh ta đứng ra giúp đỡ Trụ Phong. Còn lần này, ta cũng không hiểu anh ta sẽ nghĩ sao.

 

Dự tính không sai, đợi hết khoảng một tiếng bốn mươi phút, tính nhẫn nại của ta cũng hay thật.

 

“Trần Thạc?” Phùng Bằng Phi bước vào, thái độ có vẻ hơi ngạc nhiên, “Nghe nói cậu đợi tôi lâu rồi.”

 

“Không sao.” Ta đứng lên tự giễu, “Mỗi lần tôi tới, dự cảm của anh luôn tệ nhỉ.”

 

Anh ta mỉm cười, bước lại phía ta: “Chuyện ấy thì không lo, tôi chỉ lo cậu gặp chuyện rồi chẳng nhớ ra còn có một người bạn như tôi.” Không biết qua bấy nhiêu năm, trình độ xã giao của Phùng Bằng Phi tiến bộ đến mức nào đây.

 

Ta thực tình cũng coi như nói chuyện phiếm với bạn bè, điểm lại một lượt nguyên do vụ bài báo cho anh ta nghe.

 

“Tôi không cần tính toán, chỉ muốn dẹp yên vụ này thôi.”

 

Anh ta gật đầu: “Tôi sẽ cố hết sức.”

 

Ta đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Anh và Mary có…”

 

Anh ta bình thản nhìn lại ta: “Cậu lo cho cô ấy sao?”

 

Ta thực có chút xấu hổ: “Không phải ý đó, tôi tin anh.”

 

“Trần Thạc, chí ít đến giờ cậu cũng nói được với tôi mấy câu chân tình, không như trước kia, nửa lời cũng không chịu nói, với tôi lại càng vậy.”

 

Ta bật cười, nói: “Tôi vô lối vậy thật sao? Tôi thấy chỉ vì mấy người cứ ưa hiểu lầm tôi đấy chứ.”

 

“Lần này cũng vậy hả? Là báo chí họ hiểu lầm sao?”

 

Ta cảnh giác nhìn anh ta: “Anh cho rằng tôi và cậu ấy đáng bị lôi ra cho người ta soi đèn phán xét hả? Chuyện này căn bản không phải hiểu lầm gì hết, mẹ nó đây là xâm phạm riêng tư!”

 

“Ở Hồng Kông này, không có riêng tư, điều này cậu tự biết. Ngay từ đầu các người đã luôn bị đặt dưới ánh mắt công chúng, cậu cũng có thể đoán trước được tình huống này sẽ xảy ra.” Anh ta bình tĩnh nhìn ta, những lời này khiến ta không thể phản bác, “Trừ khi có một cái cớ hoàn hảo, nếu không sớm muộn cũng có ngày mọi chuyện bị người ta lôi ra xào nấu.”

 

“Hừ, thật không hiểu nổi nữa, tình cảm của mình tự nhiên còn phải để kẻ khác xông vào bàn tán!” Ta đứng dậy, tính kết thúc cuộc nói chuyện, “Bằng Phi, cảm ơn lời khuyên của anh, tôi sẽ cẩn trọng đối phó.”

 

“Muốn dẹp yên ổn cũng cần vài ngày, phải chuẩn bị sẵn tâm lý.”

 

“Cảm ơn.”

 

Lúc ấy, anh ta đột nhiên sải chân bước tới đứng ngay trước mặt ta, cánh tay vươn ra ôm choàng qua vai ta, thoáng áp sát lại… hôn phớt lên môi ta rồi lập tức buông ra, lùi về khoảng cách an toàn.

 

“Hả?!” Ta căn bản không hề đề phòng, bị hành động đột ngột của anh ta hại phát hoảng, người này rốt cuộc làm sao vậy, nước ngấm nhũn não hả!?

 

“Anh làm gì hả?!”

 

“Chỉ là muốn làm vậy mà thôi.”

 

“Anh tính để bọn họ có thêm cơ hội dựng chuyện nữa sao?!” Ta trừng trừng nhìn anh ta, “Phùng Bằng Phi, tôi thật không hiểu có nên tin tưởng anh hay không.”

 

“Tôi không có ý gì khác đâu, sorry.” Anh ta cười bất đắc dĩ, “Trần Thạc, cậu có thể tin tôi.”

 

Ta lắc đầu bỏ đi, rốt cuộc vẫn nói nốt một câu: “Nếu không định nghiêm túc thì đừng để Mary ôm hy vọng, đây… là lời khuyên của tôi.”

————————

=)) anh Phùng, xao mãi mờ anh chẳng chịu nguôi =))~

29 thoughts on “Xung động _ Chương một trăm mười hai

    • cái hành động của a Phùng là k chấp nhận nổi nha=))
      người ta đã yên bề gia thất rồi thì nguôi đi chứ, sao lại hôn phớt lên đôi môi bé nhỏ của người ta=))
      bị ăn chửi nhũn não quả k sai ah~~~

      bao h mới đánh nhau đây~ cứ thế này thật khó ưa nha~ ngứa ngáy lắm rồi
      e muốn coi oánh nhau cơ!!! *véo má*

      • =)) đôi môi bé nhỏ của người ta hễ hé ra là xì xồ xỉ vả người ta nhũn não vs thần kinh hử =))~ bây xỉ đểu hay xỉ xịn Thạc đó =)) ~

        uýnh nhau xao =))~ mún uýnh nhau xao =))~ chờ tí hình như mấy màn nữa Cận xuất hiện là có đôi co tí xíu ó =)) ~

        • Ờh, ăn rồi “ở không” cho bạn Thạc sai đi dọn dẹp (mà lần nào cũng dính bợn Dương trong đó), phải lấy chút thù lao chớ. Sao mà ta mết mấy nhân vật thứ ba phong độ như bạn Phi ghê.

  1. haizzz… A Phi ah~, sao lại làm vậy chứ? Qua vs chị Mary đi, để a Thạc yên đi.
    Cái chg này, chờ đợi mòn mỏi cuối cùg bik là 2 a đag gặp vđề căg thẳg sao?
    Cố lên! Fangơn ủg hộ 2 a!

    Tỉ mặc áo ấm na~, lạh rồi đó *ôm hôn*

    • ảnh qua vs chị Mary xao được em 8-> ~ thị hiếu của ảnh là kiểu như bợn Thạc a 8-> ~ chắc ảnh fải đi kiếm mấy chị già già chảnh chảnh =))~ ứ hự =))~
      ồi, thì ra là chờ đợi mòn mỏi xao :”> ~ xoa xoa nè :”> ~ ừa mờ lạnh há, tỉ đương mặc 3 áo và lập bập ngồi type X”D ~

  2. chương này thấy 2 bợn jai lơ nhau ha ~~~, thấy bợn Phùng được tí ấm áp ha ~~~, cơ mà ngay từ đầu, ta cũng hok có ghét bợn Phùng, chẳng qua, bợn Phùng hok oanh liệt và dày mặt bằng Dương Dương thôi, chứ thấy cũng có tiềm năng lắm chứ
    Ths nàng Du Du ^^

    • lúc đầu ta cũng nghĩ bợn Phùng đứng đắn nàng ạ =))~ dưng sau vụ chôm đậu hũ dồi cười cầu tài nầy ta đã hơi nghi nghi =))~ ai biết nếu vô vai tiểu công hư đốn thì bợn Phùng vs bợn Trịnh bợn nào diễn ngầu hơn chớ =))~

  3. Em pị pấn phong cách bợn Phùng na~~~~~~ Bợn chêu hoa ghẹo nguyệt rồi xin lỗi là xao hử, hử??? =)))))))) ~~~~~~
    Êm hêm thích mí vụ bùm xum tùm lum vầy đâu… Thích 2 pạn xích mích cãi nhau như con nít cơ~~~~~ =.=
    Ồ… chương trước wên com rầu… *đừng đạp êm*…. Căn pạn nà tại êm đang vật vờ chong những ngày nàm bảo mẫu + (cố thử) cai danmei + xiu lười + đau đầu a~~~~ Hình như cái pệnh lười nó lây ý… Pon pạn êm ló gục cả rầu… Cơ mà ss hôm nầy chăm dữ hêm, post 3 pài liền na~~~~ *tung pông*
    Chời lạnh mún đột tử lun~~~ Có ai ôm miềng k nều~~~ *ôm ôm*

    • =)) xao vụ hun hít cụa bợn Phùng được uýnh já cao thế nhở =))~ ss thì hêm í kiến chi về bợn í cả, chỉ thấy như vầy chưa có xi nhê thâu =))~

      dồi, chời lạnh mờ ;_; ~ giường ss còn chưa bỏ chăn bông nhớ, vẫn woằng wại vs cái chăn thu nhớ Ò_Ó ~ dồi ôi đêm wa lăn lăn khỏi ngủ luôn -__- ~ xớm nây 6 dưỡi xách xe ra đường trời đất tối om à, chời nầy mờ hêm lười nó fí đi í =))~
      dồi, ôm ấp miếng hêm =))~ ss đương đứng hứng xóng wifi chùa chập chờn (vì lạnh wớ hêm dám mở cửa) nầy =))~

    • :”> anh Phùng dễ xương chớ bộ, cơ mờ ảnh xuất hiện ít wớ, nên tới giờ ta chỉ thấy ảnh khác Dương Dương nhứt ở chỗ ảnh lưỡng tính ái ngay từ đầu thâu x”D ~ giá kể có ThạcPhùng thì cụng đáng coi lớm ha =)))))~~

  4. HIc, mình thì thấy tội anh Phùng, mình nghĩ là anh í chắc cố tình tạo xì ken đồ để giải vậy cho bạn Dương ế…………………

    THanks DuDu

    *Ôm hun nồng nhiệt*

    • : )) ảnh mờ tạo cái xì ken đồ kiủ đó dám bợn Dương bợn í bắc loa đi gào vô tai tụi nhà báo đòi đính chính mất =))~ mình nghĩ anh Phùng chỉ là ảnh tiếc nuối chút xíu thôi 8-> ~ khổ cơ, giá kể ảnh tán được bợn Thạc thì chắc gì đã ở được vs nhau 5 năm 8-> ~ mờ hêm tán được nên mới càng tiếc ó X”D ~

  5. ôi chời e là khá kết a Phi á,chung tình wa,mẫu ng này giờ kím khó lắm a,ai mượn iu ng đã có gd,thiệt là tội ngiệp a.Thac Thạc vô tình wa,làm e đau lòng thay a Phi

    • bợn Thạc thì chúa đỏng đảnh và vô tình dồi 8-> ~ nói hêm fải quá chớ trước thì bợn í gentle vs fụ nữ, gườm gườm vs đàn ông 8-> ~ giờ cái bụng bợn í chia làm 3 bậc, trên cùng là bợn Dương ngồi hớn, dưới bợn Dương là fi đội các chị gái xinh đẹp dịu dàng ko nguy hiểm + các bợn jai ngoài bợn Dương =)) ~ còn tầng chót cùng là các chị gái xinh đẹp dịu dàng và dám rờ mó đến bợn Dương =))))))))))~~~ có vẻ dây vô bợn Dương rồi có bợn tính tình càng xấu xí x”D ~

  6. hình như đây là lần thứ 2 anh Phi ôm + hôn lén anh Thạc phải ko nhỉ? =)) lần trc anh Thạc đi kiếm anh Phi ảnh cũng làm thế này!

    ủa đổi cách xưng hô hở Du? mình nhớ mấy chương trc anh Phi gọi anh Thạc là “anh” chứ đâu phải “cậu”? nếu có nhầm thì bỏ wa nhé ^^~

    • ta nhớ vụ ôm lén lần trước là cái bữa tái ngộ ở tiệc của chị Hà fu nhơn mờ =))~ còn hun thì hình như đây là lần đầu =))~ cơ khổ, giá kể bợn Thạc sinh hoạt LÀNH MẠNH hơn thì vụ hun lén đã đáng để bợn í ăn vạ anh Phùng dồi =))~ cơ mờ sau cơ số trường đoạn xxxyyy vs bợn chẻ Dương, giờ thì ta thấy anh Phùng có hun fớt chớ bỏ thuốc cho bợn í ngất xỉu dồi hun thiệt cũng chưa có gì xi nhê =))~

      mờ xưng hô vẫn như cũ đấy nàng 8-> ~ anh Phùng gọi bợn Thạc là “cậu” từ đầu, vì nếu để ảnh gọi “anh” thì dồi ảnh sẽ fải gọi Dương Dương = “anh” luôn =))))~~ mà như thế ta thấy có hơi quá lễ fép vs một bợn chẻ hư đốn như Dương Dương =)))~

  7. Ta là ta mún thưởng cho bợn Phi một thúng hoa vì sự can đảm của bợn lắm lắm lun í, còn chiện bợn đem hoa về chưng trong nhà hay lót trong hòm thì ta cũng không đoán trước được, phải chờ coi màn hun phớt của bạn có bị Dương Dương phát hiện không đã.

    Ôi Du iu, chờ suốt mấy ngày cúi cùng nàng chũng ra chương mới, ta iu nàng quá chừng lun à!!!!!!1

    • =)) nàng là nàng nói rất trúng ý ta ấy =))~ đúng là còn fải chờ xem màn lén chôm đậu hũ cụa anh Phùng có bị bợn chẻ Dương dòm ra hông đã há =))~ bợn chẻ Dương xân xi đã kiềng mặt anh Phùng từ hồi bợn Thạc bị tung tin thất thiệt vs ảnh dồi, dờ thêm vụ nầy nữa là bợn Dương cho anh Phùng vô danh sách trù úm trước khi đi ngụ luôn ha =))))~~
      :”> mấy bữa hêm up chương vì ta cứ bệt bệt lên xuống ó :”>~ giờ lại tưng tưng dồi nè X”D ~ hị hị X”D ~

  8. cô Du, cô mất tăm mất tích, tôi ngồm ôm thỏ đợi cô suốt, cô tính bỏ tôi đúng ko. tôi sẽ ăn vạ, sẽ làm to chuyện lên, cột chân cô. ko cho chạy =))

    à quên, cô Du mau mau đi mua nước đã tạt cho anh Phi đi, cho anh nguôi bớt, anh cứ nóng nóng thế này, khéo có hôm chưa kịp hun thiệt, Dương Dương nó nhảy đó. lần trước Thạc ngủ với cô người mẫu nào đó, Dương nó giận cho cả nữa tháng, khéo lần này nó quay qua bắn súng anh Phi là mệt à.

    ta thấy cuốn 3 này sóng gió khiếp quá, báo chí, ông nội, tài sản rồi thêm anh Cận về ko cho quen nữa. Ta mún xem a Cận với a Dương cãi nhau quá. chúng nó cứ như chó mèo dành con chuột :))

    ôi, sóng gió kiểu này còn dài dài, ta đi mua đồ bảo hộ chống bão lũ =))

    iu cưng, Du bảo bối :* :*

    *hug*

    • =)) á dám kêu làng ở nơi công cộng xao =)) ~ dù đúng là kêu làng thì fải kêu ở nơi công cộng mới xi nhê cơ mờ ở đây mờ kêu là tung bông ngập cổ cho ngúm thở à nha =))~

      ồi, nàng đòi tạt nước anh Phi xao =))~ nàng chờ đi, sắp tới sẽ có người TẠT giùm nàng =))~ thề nuôn =))~ chớ nàng tưởng tiểu công hư đốn ở đấy để mờ rong chơi xao =))~ tiểu công-hư-đốn í mà =))~
      anh Cận vs Dương Dương cãi nhau =)))))))))~~ quả tình nó là một cảnh rất chi hoạt kê a =))))))~~~ hai thờn kon nít a =))~

      nào thì ôm x”D ~ bữa nây xiu lạnh, ôm bự bự cho ấm nhớ X”D ~ *ôm ôm*

      • này, tôi đòi tạt nước anh Phi khi nào, tôi thấy ai đó ghi là anh Phi chưa nguôi, tôi tốt bụng í mún giúp anh 1 gáo nước lạnh thôi, nếu như “ai đó” hứa là sẽ có người TẠT thì tôi chờ nga. tiểu công hư đốn hồi nào, phải nói là trung khuyển công a. bạn là bạn thấy rõ bạn tiểu công đó nịnh đầm “vợ” quá đi, chịu ko nổi a.

        sao lại nói là 2 thờn kon nít cãi nhau, chúng nó là trẻ con chưa lớn mà. ta là ta ko cần đoán cũng bik cảnh tượng đó. ta đọc Hào môn là thấy chúng nó tranh nhau từng phân tình cảm của Thạc là ta bik ngay mà. Nữ vương thụ của ta đc gọi là To lớn To lớn a. ta ko bik sao kêu vậy nhưng ta rất thik a :))

        ôm thì cứ ôm, ko cần ôm bự, vì ta rất bự, ôm ta là ấm rồi =))
        tới , ôm vài cái nga :* :*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s