Dương Cửu _ Chương bốn bốn

Dương Cửu

Tác giả: Hoài Thượng

Dịch: QT ca ca :”3 ~

Biên tập: Minh Du

Thể loại: đam mỹ – cận đại hiện đại – quỷ súc công vs yêu nghiệt nữ vương thụ.

Tình trạng bản gốc: 46 chương chính văn, 2 chương phiên ngoại, Hoàn.

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

– Chương bốn bốn: Kinh biến –

La Tuấn lập tức rút điện thoại ra gọi liền mấy cuộc, một hồi sau xem ra hắn đã xác nhận được tình hình còn nghiêm trọng hơn mình tưởng, thái độ cũng bắt đầu có chút hoang mang. Hắn ngồi dậy, quay lại hỏi Tiêu Trọng Giản ở đằng xa: “Mi biết từ bao giờ?”

“Từ khi bắt đầu trao quyền cho Tiêu Khách, đầu năm nay.”

Nếu sự xuất hiện của Giang Lăng ban nãy chỉ khiến Tiêu Khách hơi bối rối, thì giờ hắn đã muốn nghiến răng nghiến lợi, hết sức mất bình tĩnh: “Anh biết ngay từ đầu à?! Anh biết ngay từ đầu nên mới giở trò thả mồi bắt bóng, chờ chúng tôi chui đầu vào rọ hả?!”

Tiêu Trọng Giản gật đầu: “Đúng.”

Bàn tay Tiêu Khách cầm khẩu súng đã hằn gân xanh, hắn hầu như nhịn hết nổi, muốn bóp cò ngay lập tức: “Chuyện đêm nay anh cũng biết hả?”

“Không biết, nếu biết tôi đã không để Dương Cửu đi.” Tiêu Trọng Giản đáp thẳng thừng, cuối cùng còn nói thêm: “Cậu coi chừng đó, ngộ nhỡ súng cướp cò, tôi chết ngay tại đây thì di chúc tôi chưa ký đâu, cậu đừng hy vọng thừa kế được gia sản.”

Tiêu Khách nổi khùng vung tay đấm túi bụi vào đầu hắn. Giang Lăng đứng gần đó thấy vậy đã muốn nóng mặt, tức tối rút súng ra lên đạn rắc rắc, nhưng Tiêu Trọng Giản cắn răng chịu đau, không rên lấy một tiếng. Họng súng vẫn dí trên đầu hắn, giữa sự sống và cái chết, không gì gã đàn ông này không thể gan lì chịu đựng.

“Dừng lại!” La Tuấn quát lớn.

Tiêu Khách khựng lại, vẫn đầy giận dữ.

La Tuấn hỏi: “Tiêu Trọng Giản, mi định làm gì đây? Vậy thì thế này, ta thả mi đi, mi rút hết người về, đôi bên cùng cho qua, được chưa?”

Tiêu Trọng Giản đáp: “Không được. Phải cả Dương Cửu cùng đi.”

Mặt La Tuấn hiện rõ sát khí.

“Chỉ cần hôm nay có thể rời khỏi đây, ta nhất định phải đi cùng Dương Cửu. La Tuấn, mi có thể giết ta ngay tại đây, nhưng ta vừa ngã xuống chỗ này thì người của ta sẽ phát lệnh cho nổ tung tòa nhà tổ tiên mấy đời nhà mi để lại! Mười năm trước ta từng phá nhà mi, nhưng khi đó ta ngại Dương Cửu trốn trong sân sau ở đó, vì thế ta mới không cho nổ tất cả. Giờ ta chẳng có gì phải sợ, một giây mi nổ súng với ta, giây tiếp theo toàn bộ người nhà mi sẽ chôn theo ta!”

Tiêu Trọng Giản quay lại, lạnh lùng nói với Tiêu Khách: “Bắn đi! Cậu thử bắn xem!”

La Tuấn đánh mắt qua vòng bao vây, nhìn Giang Lăng đang nghiến răng, bộ dạng căng thẳng tột độ. Hắn nắm chắc mình có thể giết Tiêu Trọng Giản trong chớp mắt, nhưng hắn không dám chắc mình có thể giết sạch người Tiêu gia trước khi chúng phát lệnh oanh tạc La gia.

Tiêu Trọng Giản là người điên, hắn dám làm những chuyện như thế. Hắn có thể ra lệnh giết người mình yêu nhất rồi viết di chúc tự sát, thì hắn chẳng ngại gì cho chôn vài khối thuốc nổ dưới sàn nhà ai.

“… Thả hắn ta ra.” La Tuấn nói, “Để hắn đi. Đi một mình. Chuyện này bỏ qua.”

Lập tức người của hắn hiểu ý đứng dạt ra hai bên, mở một con đường xuống núi, nhưng ngay sau đó, Tiêu Khách gầm lên: “Không được!”

Một tay hắn túm Tiêu Trọng Giản, một tay cầm súng, nòng súng hầu như muốn chọc thủng da đầu Tiêu Trọng Giản. Dương Cửu trông tình hình như vậy, thật không dám chắc đương lúc kích động Tiêu Khách có trượt tay để súng cướp cò hay không, chỉ biết trong chốc lát mình đã rùng mình vã mồ hôi lạnh đầy người.

Tiêu Khách quát lên với La Tuấn: “Tôi đã dứt khoát với Tiêu gia rồi, lúc đó rõ ràng cậu đồng ý với tôi sẽ giết Tiêu Trọng Giản, giờ lại nói thả anh ta đi! Rốt cuộc cậu có ý gì?! Giờ tôi phải làm sao hả?!! Cậu hai La, cậu trở mặt như trở bàn tay như vậy, cậu không coi ai ra gì hết!”

Giờ hắn đã công khai trở mặt với Tiêu Trọng Giản, nếu hôm nay Tiêu Trọng Giản sống sót, ngày mai người đầu tiên chết là hắn. Vì thế đêm nay dù Tiêu Khách có thua ván cược này, nhưng hắn tuyệt đối không thể thả Tiêu Trọng Giản đi.

Điều đó La Tuấn thừa hiểu, nhưng hắn căn bản không để ý đến tình thế của Tiêu Khách, hắn chỉ đáp nhạt nhẽo: “Tôi có kế hoạch của tôi. Cùng lắm thì anh bắt Tiêu Trọng Giản cam kết. sau này không được làm khó dễ anh, vậy là xong thôi.”

Tiêu Trọng Giản mỉm cười lạnh lùng trong bóng đêm.

La Tuấn muốn dẫn Dương Cửu đi, không còn cách nào khác, đành thí mạng Tiêu Khách coi như bù đắp cho hắn.

Tiêu Khách tự biết đã cùng đường, vốn hắn chỉ dựa vào sự ủng hộ của La Tuấn, giờ La Tuấn lại e ngại thuốc nổ chôn trong nhà mình, lập tức thí tốt giữ xe, phủi tay bỏ hắn. Giờ chỉ cần hắn buông Tiêu Trọng Giản ra, lập tức Giang Lăng đứng gần đó sẽ nổ súng kết liễu hắn.

Gã Giang Lăng đó, không ai sai khiến được, việc thấy đúng ý là hắn ta làm. Đến lúc đó Tiêu Trọng Giản lại có thể thản nhiên nói: tôi đâu có ý làm khó Tiêu Khách, chính là Giang Lăng có thù hằn riêng với cậu ta, đó chỉ là chuyện riêng của bọn họ.

“Tôi không tin…” Tiêu Khách thở phì phì, quay sang ghìm cổ Tiêu Trọng Giản, rõ ràng đã vô cùng kích động, hắn hết chĩa súng vào Tiêu Trọng Giản lại khua qua chĩa về phía La Tuấn trên sườn núi.

Thái độ này của hắn khiến bọn người của La gia đứng quanh đó đều hết sức căng thẳng, vòng vây đã chực siết chặt lại, những kẻ có thể áp sát Tiêu Khách và Tiêu Trọng Giản cùng gườm gườm chờ chiến. Trong Tiêu gia người đồng lứa có tầm vai vế như Tiêu Trọng Giản không ít, nhưng La gia đời này đích thực chỉ còn một kẻ thừa kế độc đinh! Nếu La Tuấn có mệnh hệ gì, cả gia tộc này coi như chấm hết!

Một gã thuộc hạ thận trọng đi lên khu mộ trên đỉnh núi, nói nhỏ với La Tuấn: “Cậu hai, đi mau thôi.”

La Tuấn còn chưa kịp nói gì, bên dưới Tiêu Khách đã khan giọng quát: “Đứng im hết đấy! Không một ai được nhúc nhích! Ai dám cử động tao sẽ giết hắn, đến lúc đó cả nhà chúng mày đi chết theo hắn!”

Thoắt cái mặt Dương Cửu trắng bệch.

Thật tình La Tuấn muốn xử lý Tiêu Trọng Giản ngay lúc này, nhưng hắn vốn không thể mạo hiểm để mặc sản nghiệp mấy đời của nhà mình bị phá hủy, cân nhắc một hồi hắn liền quay sang hỏi thuộc hạ: “Có cách nào để bọn bắn tỉa vào, hạ Tiêu Khách…”

Gã thuộc hạ nén giọng đáp: “Chúng ta không có tay bắn tỉa nào ở đây, nếu cậu chủ muốn gọi phải chờ ít nhất nửa giờ. Hơn nữa dù có tay súng bắn tỉa, nhưng tình hình lộn xộn thế này khó mà tránh được làm bị thương của Tiêu lão đại, thậm chí có thể giết nhầm người…”

La Tuấn sầm mặt. Vừa lúc ấy, Dương Cửu đứng sau đã thọc tay rút khẩu súng trong túi La Tuấn, bất quá chưa kịp nhắm bắn đã bị hắn ngăn lại: “Anh không làm thế được, tuy tôi rất muốn thấy anh làm thịt Tiêu Trọng Giản, nhưng lúc này giết hắn là chúng ta chết theo hắn!”

Dương Cửu cảm giác được những ngón tay mình khẽ run rẩy. Đúng vậy, giờ không phải lúc hắn có thể ngắm bắn chuẩn xác.

Trông thấy Tiêu Khách dí súng vào Tiêu Trọng Giản, đúng là hắn rất lo lắng, rất hoảng sợ; nhưng lòng hắn vẫn bình thản, vì gã đàn ông đó chết thì chết, cùng lắm thì hắn đi theo hắn ta.

Nhưng đến khi Tiêu Khách chĩa súng về phía La Tuấn, suy nghĩ duy nhất vụt lên trong đầu hắn là không thể để đứa trẻ này bị thương tổn. Trước mộ La Vinh Thận, trước sự chứng kiến của La Vinh Thận, hắn không thể để kẻ duy nhất chung dòng máu với La Vinh Thận bị thương tổn!

“La Tuấn…” Dương Cửu vừa mở miệng nói, làn hơi trắng đã phả qua khóe môi, khiến tiếng thở dốc của hắn càng thêm nặng nề, “… cậu vẫn hỏi tôi trước khi chết La Vinh Thận đã nói gì, tôi nói cho cậu biết, trước khi chết cậu ta nói Tiêu Trọng Giản nhất định sẽ không tha cho La gia và tôi, nếu cậu có mệnh hệ nào, tôi cũng cùng đường… cậu ta nói cả đời này tôi phải bảo vệ cậu, tôi đã chấp nhận rồi, tôi đã thề với cậu ta…”

Hắn run run nói tiếp: “Đời này tôi đã giết không ít người, mỗi người bọn họ đều từng hóa thành oan hồn tìm tôi đòi nợ, chỉ có một mình La Vinh Thận là chưa hề… La Tuấn, những gì tôi nợ cậu, ngày hôm nay tôi sẽ trả hết.”

… tôi không thể đứng nhìn Tiêu Trọng Giản bị giết trước mặt mình, cũng như tôi không thể nhìn cậu bị một chút nào thương tổn.

Lời lẽ của La Tuấn hình như bị ai cướp mất, trong một thoáng hắn chỉ còn biết ngơ ngác nhìn Dương Cửu lên đạn cách cách, rồi giơ tay lên, ngắm, và bắn. Một loạt động tác chuẩn xác đến mức có thể đưa vào giáo trình bắn súng, có lẽ cả đời hắn sẽ không thể chứng kiến những động tác nào hoàn hảo hơn thế.

Đoàng một tiếng.

La Tuấn vội vàng quay đầu nhìn, chỉ thấy Tiêu Trọng Giản giật nảy mình, rồi chầm chậm khuỵu xuống.

Đầu đạn đồng nguyên chất mang sức đâm xuyên cực mạnh, chọc qua những nội tạng mềm yếu, xuyên thủng qua cơ thể, hầu như không một vật cản nào có thể làm tiêu hao động lực của nó. Xuyên qua người Tiêu Trọng Giản rồi, đầu đạn tiếp tục xoáy vào Tiêu Khách, rồi xoay động điên cuồng trong mạng sườn hắn, chỉ một giây đã xéo tan nát mọi phần nội tạng trong chu vi mười lăm milimét!

Tiêu Khách bị lực chấn quá lớn xô lùi hai bước, hắn ngửa mặt lên trời rồi gục xuống

Còn Dương Cửu đã run bần bật, xưa nay hắn vẫn rất ung dung, chưa một ai được thấy bộ dạng hoảng hốt của hắn. La Tuấn vô thức bước tới, định đỡ hắn đứng vững, nhưng chưa gì Dương Cử đã gạt hắn ra, rồi lao xuống sườn núi, được một quãng thì hai gối hắn như sắp khuỵu xuống, rốt cuộc hắn thất thểu lê bước về phía Tiêu Trọng Giản.

“Tiêu Trọng Giản!” Ngón tay Dương Cửu run lẩy bẩy không ra động tác gì nữa, “Tiêu Trọng Giản! Anh tỉnh lại mau!”

Tiêu Trọng Giản ngã vật trên cỏ, mắt mở trừng trừng, hắn không bị hôn mê. Khi thấy Dương Cửu hắn đã không còn sức phản ứng nữa, thật tình cả đường nhìn của hắn cũng hết sức mơ hồ, nhưng hắn biết mình đang thấy Dương Cửu. Điều ấy làm hắn thật thỏa mãn.

“Không được ngủ, nhất định không được ngủ…” Giọng Dương Cửu run run, “Giữ nhịp thở, thở từ từ thôi, không được ngủ, từ từ cố một chút, không được ngủ…”

Tiêu Trọng Giản muốn nói tôi sẽ không ngủ, tôi sẽ thở hết sức mình, giờ tôi không còn nợ cậu nữa, cậu có thể theo tôi về rồi chứ?

Nhưng hắn không nói được tiếng nào, cổ họng như bị một cục máu ứ chặn ngang, trước mắt càng lúc càng mờ mịt. Trong giây lát, hắn biết quanh mình có rất nhiều người bỏ chạy, tiếng chân chạy rầm rập trên mặt đất, nện thình thình vào màng tai hắn.

Đạn xuyên thủng bụng và dạ dày hắn. Dịch vị chua xót tràn ra, cào xé ăn mòn ruột gan hắn.

Đột nhiên hắn cảm giác như có nước mưa rớt trên mặt mình. Thì ra Dương Cửu đang im lặng khóc.

_

Đầu tiên Giang Lăng cũng sững sờ bối rối, nhưng ngay sau đó hắn nhảy dựng lên, lao đến, lớn tiếng quát dẹp đường: “Bác sĩ! Bác sĩ! Cấp cứu! Máy trợ thở đâu! Máy trợ thở đâu!”

Những người khác chạy theo hắn, nhất thời tình hình loạn lên như giữa chợ cá.

La Tuấn đã hoàn toàn đờ đẫn, hắn đững chết trân, hoàn toàn không biết phải làm gì. Bọn thuộc hạ hầu như muốn quỳ xuống hét gọi hắn, nhưng hắn vẫn trơ trơ như đá. Đột nhiên có người chạy lên, hoảng hốt la: “Có trực thăng đến! Có trực thăng đến!”

Lúc ấy La Tuấn mới chậm chạp ngước lên, hai chiếc trực thăng lớn xuất hiện trên bầu trời từ lúc nào, chúng đang cùng hạ cánh, khiến xung quanh gió nổi rào rào. Ngay khi trực thăng đáp xuống, cửa khoang bật mở, một đội lính đánh thuê coi bộ rất tinh nhuệ hùng dũng tràn xuống, rồi nhanh chóng bủa vây xung quanh, kiểm soát tình hình.

Tất cả đều thấy không ổn.

Liền sau đó, cậu ba Lãng xuất hiện trên cửa khoang trực thăng, sau lưng là một gã thiếu niên mặc đồ học sinh, họ chậm rãi bước xuống. Thái độ của hắn rất bình thản, ung dung, hắn lướt mắt nhìn qua cảnh tượng hỗn loạn xung quanh.

“Thầy.” cậu ba quay sang chào Dương Cửu ở đằng xa, như thể không hề nhận thấy tình hình cấp bách hiện tại, “… tôi muốn dọn dẹp chỗ này, sẽ không làm hại đến thầy đâu. Thầy qua đây.”

Có người kính cẩn đến mời Dương Cửu đi.

Nhưng Dương Cửu không buồn nhúc nhích: “Cậu muốn làm gì?”

—-

=)) này thì jai jà jai trẻ này =))~

mình đã bảo anh jà Tiêu ảnh là đồ điên mà =)))~ chừng nào chưa đòi giết người dồi tự xát theo thì em nhỏ La còn khó mà đọ lại vs người điên như ảnh 8-> ~

25 thoughts on “Dương Cửu _ Chương bốn bốn

  1. ựa, nhìn thấy chương mứi mà sướng đến run rẩy-ing TT….TT tặng mụ Du cái ôm lồng làn :xxxxxxxxxxxxx
    Sao mờ cái chương nì máu me mà pink ngập trời a~ ”gã đàn ông đó chết thì cchết, cùng lắm thì hắn đi theo gã ta” biết là cậu yêu ngta lứm mà Cậu có cần nói giọng đương nhiên như thế kkkkkkk :”) như thể ”chúng mình sống là vì nhau” a~~

  2. Tiêu Trọng Giản: “…vì gã đàn ông đó chết thì chết, cùng lắm thì hắn đi theo hắn ta”
    La Tuấn: “…suy nghĩ duy nhất vụt lên trong đầu hắn là không thể để đứa trẻ này bị thương tổn. Trước mộ La Vinh Thận, trước sự chứng kiến của La Vinh Thận, hắn không thể để kẻ duy nhất chung dòng máu với La Vinh Thận bị thương tổn!”

    thỏa mãn-ing
    *múa mọi*
    cô lặn ở đâu bây chừ mới trời lên hểy 3diedie3
    quăng hết cv lẫn pn 9 ca đi cô.
    tôi đang phân vân coi có nên coi lại hào môn diệm để coi phần tục k, chứ bộ này coi 2p trước lâu quá nên h k còn nhớ nh lắm =))
    bất dạ thành thì chưa mó vì tính đợi nó ra hết đã, chứ theo tốc độ của cô hiện h tôi mà đọc thì coi bộ phải đợi khá lâu mới thấy chữ hoàn nha =))

    • =)) tôi lặn đâu á =))~ thì tôi vẫn ợ chỗ cũ chỉ là ko có cơ hội ngoi lên thôi đó tình iêu :”> ~ khổ mấy bữa đi mần ăn cũng bận, ko múa may được trong tám tiếng vàng ngọc nên ta đành lỗi hẹn với chị em =))~
      tung hết cv lẫn pn 9 à =))~ ờ được, nếu đêm nây tôi rep xong hết comment cụa đồng bào, thì rạng sáng ngày mai nhân dịp tận thế anh sẽ tung trọn bộ chàng 9 cho chị em thưởng lãm nhá nhá =))~
      á mà cô dám chưa coi Cận cuốn mới à =))~ hảo phí đa =))~ hót hòn họt 21+ đa =))~
      mà cô chết ih chết ih =))~ cả em Thành cụa người ta cụng bỏ bê luôn xao =))~ nói cho biết ko đọc tới lúc đọc xong bấn loạng quạng dồi ko ai bấn chung tiếc ráng chịu =))~ người ta tự tin về jai nhà lắm đó =))~ người ta chỉ làm biếng hơn người tí thôi nha =))~

  3. “Hắn có thể ra lệnh giết người mình yêu nhất rồi viết di chúc tự sát” va “Anh không làm thế được, tuy tôi rất muốn thấy anh làm thịt Tiêu Trọng Giản, nhưng lúc này giết hắn là chúng ta chết theo hắn!”
    hai a con dien hon ca cap Ky gia va e Duc nua =)

    Ba mat mot nhoi thia nay rui mong ho ly mau mau theo chong ve nha. Ban nho La van ga lam, no dang mun cuu chong bo xu, ban nho lai tuong no mun giet chong =))))

  4. dờ mới thấy hết độ điên của a Tiêu =))))))) cơ mờ xao e thấy thương thương em La quá..dù sao ẻm nó cũng còn nhỏ dại mừ s…haizzz. TT_TT ~~ còn cậu 9..*vỗ vỗ ôm ôm* đừng khóc mà, a Tiêu hơm xao đêu hê hê, a ý mờ làm xao thì có mà hết truyện =))))))))))) (dù sao thì cũng sắp hết rầu còn giề :”3)

    • =)) ừa anh Tiêu ảnh mà có sao thì hết chiện =))~ nên là còn 2 chương nữa hết luôn dồi =))~ kiểu j` anh Tiêu ảnh cũng fải bị-làm-xao đó cho mờ xem =))~
      cơ mà anh Tiêu ảnh điên hén =))~ điên nhất hội điên loạn trong chàng 9 luôn hén =))~

  5. ss DU~~~~~ :’3~~

    ‘gã đàn ông đó chết thì chết, cùng lắm thì hắn đi theo hắn ta.’ hực… XD~ fangirling mà hok biết tsao :”>
    chậc, tình thế giằng co giựa tềnh mẫu tử và tềnh phu zợ chồng =))~ 9 gia sẽ chọn ai? :v

    ……………………xuyên qua người anh??? @@ xuyên qua??? =((((((((((((( em yếu lòng lắm ớ ;A;
    hix, kể cũng tội La bé ;_;

    màn PR hoành tráng nhất từng có cho cậu 3 gì đó :v

    ….ớ hóa ra nhiều người cũng fangirl câu đó giống mình =))

    • =)) fangirling vô cớ bởi vì hông cần có cớ, đã fangơ thì đến khúc đó nhứt định fải fangơling =))~ chúng ta là những thiếu nữ chai sạn trước tình iêu trăng gió và dễ íu đúi nhũn lòng trước trước những sự đong nhau trắng trợn đó mà =))~
      mà riêng cái đoạn giằng co một bên tình fu fụ và một bên tình mẫu tử… chả có nhẽ ss lại bảo là ss đang liên tưởng mạnh liệt đến chị Dậu =))~ ơ =))))~
      và tóm lại thì Ngô Tất Tố luôn đúng, hén =))~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s