-Diary in Grey Tower (end)-

Diary in Grey Tower

Tên gốc: 灰塔笔记 – Nhật ký tháp bụi

Tác giả: Không Đăng Lưu Viễn

Dịch: QT chàng~

Edit: Du Du

Thể loại: đam mỹ, cường cường, phương Tây (còn nữa nhưng bạn không nói đâu :”)) ~).

Tình trạng bản gốc: 40 chương + 1 phiên ngoại (dỏm) + 1 chương, Hoàn.

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

Alan Andemund

Sơ lược

Chương một – Chương haiChương ba

Chương bốnChương nămChương sáu

Chương bảyChương támChương chín

Chương mườiChương mười mộtChương mười hai

Chương mười baChương mười bốnChương mười lăm

 – Chương mười sáuChương mười bảyChương mười tám

Chương mười chínChương hai mươiChương hai mốt

Chương hai haiChương hai baChương hai tư

Chương hai lămChương hai sáuChương hai bảy

Chương hai támChương hai chínChương ba mươi

Chương ba mốtChương ba haiChương ba ba

Chương ba tưChương ba lămChương ba sáu

Chương ba bảyChương ba támChương ba chín

Chương bốn mươiNgoại truyệnChương bốn mốt

THE END

 

60 thoughts on “-Diary in Grey Tower (end)-

  1. Pingback: Đam mỹ mới đã và đang đọc | Tích Ngọc

    • =)) thứ nhất là ss cảm ơn em đã vô báo danh cho ss được ấm lòng trong đêm đông lạnh lẽo =))))~
      thú hai là cuồng thì đã đọc chưa???? khổ người ta bị mất trí nhớ ngắn hạn dồi =)))~ hông nhớ êm êu đọc chưa đâu =))~

    • =)) rồi, nhặng xị quá =))~ tôi đang chuẩn bị dọn dẹp chuồng ổ đặng mai về quê mà vẫn fải lết vô réplai cho chị đây chị kia =))~ nhặng hết cả xị =))~ để qua năm sau hông biết thành cái giống chi nữa =))
      đây HE theo quan điểm gái nhớ, nếu mờ tin tưởng vào trái tym thiếu nữ vẫn biết thổn thức của ss thì ss bảo là HE đó (dù thiên hạ vẫn đầy bạn fán là BE :-$ ~), iên tâm mờ đọc nhóe :”>

  2. hotboy sắp tiêu òy =[[[ mí ông đầu não kiểu gì cụng vin cớ lày lọ để bắt bớ ẻm đặng uy híp boss cho coi ~
    ồ, tay bác sĩ ngầu gớm ta, hút thuốc để hotboy để ý xao, thiệt dễ xương =”3 ~ chỉ hựn là xao mấy anh ngầu ngầu cứ đâm bổ vào bạn hotboy thế nhể :))) nếu giỏi toán mà đc các anh nhào vô tranh thế thì em chẳng có cửa :))))) hic~

    @Du: em nhớ hổm rày chị la gào tính ôm chân Ed mà, xao h quay lưng cái roẹt roài, haizzzzz……~ đúng là bạc tình còn hơn A Cận nha :)))))~

  3. Tui chuẩn bị nhào dzô đọc vì nó đã xong (còn 1pn dỏm +1pn), cơ àm thấy cô bảo sao nó có mùi HE nếu tự nhủ là thế quá vậy. BE là t tự kỉ lun đó.
    P/s: lâu ngày k gặp, cơ mà k phải t k vô nhà cô mà là vô nhưng k có coi vì t đợi hoàn rồi mần lun thể. Cô đi làm nên cũng k nỡ hối giống thời mỗi ngày 1 chương khi xưa. Thế là đợi sờ chờ :v

    • =)) chưa, nếu chưa đọc thì chớ đọc vội, tôi đã bảo còn 1 pn dỏm và 1 CHƯƠNG (chứ hông fải 1 pn nha) mờ =)) ~
      đã nhịn được đến giờ thì nhịn tới chót luôn đi cô, nội mai ngày kia ngày kia là người ta tung nốt rồi :”> ~
      gớm mà ăn hơi sẵn đấy nhớ =))~ đợi hoàn rồi vô luôn thể à, bỏ bê người ta à *cắn cắn*

  4. vâng, sau 1 hồi quá lâu rồi không hóng đk chương nào ms của vương phủ
    Em quyết định ghé qua hotboy trường Cam trong 1 ngày âm u và tù mù mưa rả rích
    Và rồi chìm đắm trong 1 mớ công thức “Mê” mủng không có lối thoát
    ừm 1 cái câu chuyện tình thật là hấp dẫn và li kì
    coi từ đầu đến gần cuối và cuối thì cười te tởn
    nhưng sao kết cục lại thế kia ạ
    theo em đây là BE ò-ó
    ừ thì nếu là ngày xưa em sẽ cho nó là đẹp đấy, vì dù thế nào người ta cũng đến được với nhau
    và cũng hợp lí thôi vì trong thời chiến, boss của chúng ta làm thế hoàn toàn hiểu được

    cho dù so với nhiều bộ đam, cái này nó ngược ngục có tính gì đâu
    nhưng mà
    trời hôm nay nó rất là âm u => tình tình mình nó ẩm ớt theo, dở rắm dở thói theo
    em thấy pải ngược boss hơn nữa~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    em muốn hotboy trường Cam đờ ai đai
    cho boss biết hối hựn đeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee
    làm gì có chuyện ổng ngược con nhà ngta như thế rồi thì tẩy não là xong??????????
    rồi thì kệ cạ thực ra trong lòng ổng có đau thế nào thì em vỡn hựn ổng????????????
    sao ổng có thể giải quyết mọi chuyện dễ dang như vại mà k giống ý em????????? =)))))))))
    em muốn ngược ổng cho sống k đk chớt k xongggggggggggggggg =)))))))))))))))
    đáng ra chị tác giả nên choa 2 cái kết
    thêm 1 cái dừng ở chỗ hot boy trường Cam dựt được súng, nói vài câu cẩu huyết xong đờ ai đâi luôn, cho boss ngược chết tâm đê, trời ạ, vữn còn ức chết
    đọc lại 1 lần roài mà còn ức chết lớm
    ôi hót boy trường Cam, sao anh hông yêu cái thằng bsi tâm lý kia kìa?????? thằng ý nó có vẻ lông bông, hoa hoa công tử nhưng nó sẽ hơm như thằng mặt lạnh, ổng hoss kia đâu :(((
    nói kết thúc lãn xẹt thì thái quá, nhưng em muốn có khúc ngược boss cho đã cái tâm hồn hự hự hư hư hư
    ——-
    thoai nha
    còm này chả biết bh ms đk Du iu rep, em bức xúc lên xả tí thoai
    tung bông cho Du nhé
    em iu Du
    Du có qua sông theo thuyền theo lái cũng chớ quên mấy em gái trong nhà này nhé “chấm nc mắt”
    cố tìm kiếm, khai quật vài bộ nữa nhen “bắn páo bông”

    • *đạp* =)))) ôi nó quấy rối buổi sáng đi làm sớm trong lành mát mẻ cụa tôi =))))~
      người ta mới chuyển khẩu, chưa căn được giờ làm nên đến văn fòng hơi bị xớm =))~ mở wp coi có em út nào í ới gì hông thì đụng cái kon nầy =))~ thiệt là xốn quá đi mà *đạp*
      dồi để iên, giờ cũng sắp vô giờ làm rồi, chưa thể rep gì về cuộc tình hót bôi đại boss vs bây được, dưng mà người ta confirm lại là yên tâm người ta chỉ lặn ít bữa dọn lại cái ổ cho nó iên ấm thôi nhớ, ngon lành dồi người ta sẽ chợ lại ngay và luôn. ko việc j fải xoắn nhớ =)) vài bộ nữa thì chưa có, nhưng một bộ thì túm chắc đây dồi, mấy bữa nữa ta sẽ tung x”D ~
      vầy thôi, ngày lành nha kưng :”>

      • Bay giờ là buổi trưa và e cũng đang lò mò chỗ làm, mới te tởn lên wp định kiếm đam đọc thì thấy mấy lời “nhắn nhủ” yêu thương cụa Du iu.
        Ô the là Du yêu đã ……hồ hờ hờ roài đấy ah, xin chia bùn vs 1 nưạ cua Du =)))))))))) e xl nhưng e hông có ý gì đâu, hoàn toàn hông a. =))))))))
        Ơn cơ mà bảo sao từ sáng em cứ thấy khó ợ trong ng, ra la bị Du iu đạp :(( em có tội tình gì đâu, đã bảo là tại thơi tiết nên ms dở tính ma
        :(((((thôi, em cũng ngoi lên tí chia….vui cùng Du thâu, em đợi hàng ms cụa Du😀
        P/s em noi thế thôi chứ thik hot boy lắm, nhà Du toàn Zai hot, mỗi ng 1 vẻ, ai cũng quyến rù chít đám hủ “nịnh” chúc Du buoi chìu và…đên tot lành hahahahahahhahahahah
        “Té nhanhhhhhh”

  5. cảm ơn bạn edit truyện.

    Truyện thì hay, edit thì mượt, cơ mà mình chẳng thể viết được lời cảm nhận nào ở cuộc tình tay bốn này của Alan cả, dù sao thì mình cũng thích cả bốn anh… ^^~

    Mong những truyện khác của bạn.

  6. cái truyện này, nó cứ lâng lâng ấy, dù nó đầy rẫy những giằng xé và mẫu thuẫn ra. Có thể là vì nhìn từ góc độ của Alan, có thể là bầu không khí nước Anh luôn như thế, cũng có thể là do một tay biên tập khéo léo. Nếu nói không hụt hẫng với cái kết thì là nói dối, cá nhân mình cảm thấy nếu vẫn kết thúc như thế nhưng viết dưới góc nhìn của Arnold hoặc đại boss thì sẽ ấn tượng hơn nhiều ~ anw, just go with the way it is~
    Lâu lắm rồi mới đọc truyện hay, phải cảm ơn bạn thật nhiều. Tiếp tục cố gắng nhé, trông chờ thêm những truyện khác của bạn.

  7. tui mới nghe bài Khi Em Đã Già trong chương trình Sing My Song và bị sốc vì nhờ truyện này mà tui bik đến bài đó phổ theo thơ của Yeats!!!! Cảm giác làm nhà thông thái khoái ghê đó nha :)) Và càng sốc hơn nữa khi tác giả bài hát bảo là phổ theo thơ của Diệp Chi ??? Thánh Diệp Chi nào vậy =.=??

    • chài ơi chài, mình là mình đương ươn xác lắm, nếu mờ hông có vụ Diệp Chi hông biết bao giờ mình mới bò lên hú hí vs mấy tình iêu được =]], thâu đương ở văn phòng chưa tâm tình được mấy để mình giải đáp vụ Diệp Chi đã hén =]] cái nầy quả tình là bó tay luôn, why Diệp Chi? maybe là vì “Diệp Chi” là phiên âm tiếng Tàu của “Yeats”, mình edit mới biết chứ lúc đầu bản QT dịch ra tập thơ Yeats là “Diệp Chi thi tuyển” mình hiểu ếch j đâu, sau hỏi google ảnh mới cho biết đó mà :”>
      mờ lạ hén, sao Sing My Song gì lại ghi tên tiếng Tàu vại =)) hổng nhẽ biên nhạc từ bản thơ Tàu?

      • ồ giờ thì tui đã hiểu, hoá ra Diệp Chi chính là tên tiếng Hoa của Yeats sao, dạng như Lệ Sa Lisa gì gì đó hả =)) À mà Sing My Song là chương trình của Tàu nàng ơi, giồi tìm bài Vén rèm sa với chả Khi em đã già phổ theo thơ đi, hay lắm vi ở comment nghe đồn ko bỏ link được nên ta ko share được =.=

  8. Đọc đến chương 40 đã khóc rồi :< Chưa kịp khóc xong thì đọc đến ngoại truyện lại còn khóc hơn nữa :<
    Mà kết thúc thế này thật chẳng rõ là HE hay BE.
    Đoạn Alan nhìn thấy toà tháp xám xong nói là cảm thấy tự nhiên không yêu Andemund nữa ý, như dao cứa vào tim vậy. Nỗi đau của Alan như ngấm hẳn vào tim rồi, dù có mất trí nhớ thì tim cũng không bình phục lại được.

  9. Chào nàng Du ~~~ *vẫy khăn* Đây là bộ đầu tiên mình đọc ở nhà nàng á :”> Hay thiệt là hay đi
    Lúc đọc, qua từng chương, mình có rất nhiều cảm xúc, lâng lâng, buồn bã, có những lúc cũng rối rắm, mình chả nắm được từng sợi suy nghĩ sượt qua nữa ..Và thế là cũng chẳng biết comt gì cho nàng nữa *chọt kiến*
    Mình thích văn phương Tây, mà thể loại mới mẻ như mật mã học và tình báo này, thực sự là cuốn hút lắm Du à. Nên mình mong sau này Du nhớ lựa mấy bộ phương Tây mà làm nhé, được thì moi thêm mấy cái gia vị “tình báo” với chả FBI, với chả boss, rồi uýnh nhau quân đội nữa á // v \\
    Một bộ đam mỹ hay như vậy, thật tiếc là mình biết đến nó hơi muộn.
    Về cái kết của truyện, nói lửng lơ thì cũng không đúng, nói vẹn toàn thì lại chả phải. Alan quên đi những nỗi đau và kí ức bị-phản-bội-niềm-tin của mình, nhưng ẻm cũng quên béng mớ lí thuyết cao siêu trời phú cho ẻm :'((( Cũng quên tiệt những giây phút rất chi xúc động và ngọt ngào của ẻm với anh Boss…Nhưng kết cũng không để lại cho mình cảm giác nặng nề chi.
    Mình cũng thiệt là thích không khí của truyện. Nước Anh những năm thế chiến 2. Có sự bình thản như nước, có tình yêu với xứ sở quê hương,..Mình có thể hình dung ra một nước Anh xinh đẹp, hình dung ra bầu trời Cambridge trong xanh và sân trường ngày nắng nó ngọt ngào như nào :”)))

    Túm quần là cám ơn Du đã edit bộ này. Nó thật sự rất tuyệt vời. Sau này mình sẽ đọc lại lần nữa để thấm thêm cái hay của truyện. Mà Du ơi, Du cho mình copy về máy nhé, để thêm một bộ nữa vào kho truyện của mình ấy :”> Thân ái, ngày lành ~~~

  10. Vừa đọc xong mấy ngày trước, thật sự là………vô cùng vô cùng cảm ơn ss truyện vô cùng hay! Vừa mới đọc xong mà lại có cảm giác thôi thúc muốn đọc lại lần nữa, đọc lần nữa rồi lại muốn đọc lần nữa,…..không biết diễn tả thế nào bây giờ!!!!!! Cảm ơn ss!!!!

  11. *vô gọi hồn Du Du* nàng ei, sao nàng đi lâu quá chẳng về ;____;

    Chuyện là ta vừa thẩm xong bộ này, và quá bấn phải mò đi khắp nơi xả. Ta thấy hình như mọi người đều ghét cái kết, hận công quá thể. Nhưng ếu có hiểu sao ta lại ngược lại hoan toàn. Ta thấy kết này nó tuyệt, hoang hảo cho bối cảnh thế chiến tàn khốc. Với ta nó là cái HE méo mó, rỉ máu khiến ta đau lòng. Nhưng không miễn cưỡng, chỉ như thế hai người mới có thể bên nhau.

    Mà riênh bộ này ta bị sủng công, thương ảnh vô cùng. Chả ghét Andemund tí nào luôn, lắm lúc còn ghét bạn chẻ Alan >_> chắc vì truyện kể ngôi thứ nhất và ảnh ko giỏi biểu đạt tình cảm nên bị ghét chăng😦 ta thấy tội duy nhất của ảnh là vì tổ quốc, đặt đất nước trên tình yêu cá nhân. Cứ bảo ảnh tổn thương, ảnh hành Alan, nhưng đâu phải anh không đau, ảnh chỉ giỏi chịu đựng thôi. Cũng đâu phải Alan chưa bao giờ vô tình hay cố ý tổn thương anh đâu. Anh cũng đã nói vào MI6 rồi anh không thể bảo vệ cho cậu như trước được nữa. Anh cũng đã cố gắng hết sức rồi đó chứ :(( Alan còn được quên, anh cả đời còn phải gánh tất cả :(( thật oan uổng mà :((

    • Xúc động quá ấn nhầm nút gửi…

      *nhào tới ôm* ta ngày càng yêu chết tài edit của nàng luôn ấy. Đa tạ nàng cho ta thêm 1 bộ vào top fav ;___;

      P/s *tiếp tục gọi hồn* Vương phủ thâm viện aaaaa~~~~~

  12. Ta đọc chùa bộ này của nhà nàng lâu rồi, nhưng bây giờ mới nhào vào đây comt
    Thực sự là rất hay
    Cảm ơn nàng rất nhiều vì đã edit bộ truyện tuyệt vời như thế
    Ta thích cái kết, cho dù nó không hoàn hảo
    Nhưng ta thấy, sau mọi chuyện, đây là kết cục tốt nhất cho tất cả
    Một lần nữa cảm ơn nàng rất nhiều, nàng edit hay lắm *kiss*

    P/s: Nàng có share word không nàng?

  13. Bạn dùng văn phong Tây Âu cho truyện này rất hợp, từng từ từng từ đều gợi lên chính xác không khí của truyện. Mình hay tưởng tượng, Alan ngồi trên Tháp Bụi nhìn ra một bầu trời xám lạnh và hoài niềm về tình yêu vẫn vẹn nguyên bên cạnh mà như đã chết từ lâu rồi, tình yêu đã chết mà vẫn luôn bỏng rát nhức nhối trong ngực. Ai sai ai đúng, là ai sa ngã vào tình yêu trước, không thể nói được. Hiểu lầm, hoài nghi, trục lợi, tất cả chất chồng chồng chất thành những vết cứa sâu vào tim không thể cứu vãn. Rồi vỡ nát hết tất cả.
    Quên đi là thanh thản, có lẽ vậy. Nhưng mình không muốn Alan quên đi tình yêu này, dù nó đau khổ thì nó đã từng tồn tại qua rất nhiều đau khổ và thử thách, tồn tại đến gần như phút cuối cùng. Giờ thì chỉ còn Andemund nhớ về nó. Mà thôi, dù gì họ cũng hạnh phúc. Mình mong là lần này, hạnh phúc đó sẽ là mãi mãi.
    Cảm ơn thiệt nhiều vì đã hoàn thành bộ này ha :”>

  14. Người ơi, mình đọc hết bộ này từ lúc người dich rồi mà đến hôm nay mới phát hiện ra bạn Alan có thật ngoài đời. Trong lịch sử cũng có anh tên Alan nhưng mà là Alan Turing (google để biết thêm chi tiết). Ảnh cũng giúp nước Anh giải mã Enigma của Đức. Rồi ảnh cũng là gay luôn. Có nhiều chi tiết trong lịch sử trùng hợp với truyện lắm. Mình chỉ muốn nói cho người biết thôi.

  15. Den hnay minh moi dem ban ebook duoc ngam giam trong dt bay lau nay ra ma xem, chi xem trong 1 ngay, cam xuc cua minh gio rat loan, doi voi minh du day la ket thuc He nhung ma van co chut gi do that thuong tam, minh moi khi nghi den alan khi o thap xam viet nhat ky, nhung gi andermund lam voi cau minh chot mun roi nuoc mat, ban noi dung day la tinh yeu khong hoan hao, va ich ki, nen duf long khong tam tinh khong nguyen , ban than van co gang mac niem … co khi quen di moi tot, chi nguoc ke con co tri nho khi do ma thoI

  16. Vô cùng cảm ơn chủ nhà đã edit bộ này TvT
    Mình rất ấn tượng với tình yêu trong truyện, chẳng hạn như tình yêu của Edgar ngập tràn chiếm hữu cùng bá đạo, nhưng lại khiến mình thích anh ý phát điên vì sự ôn nhu và chân thành mà ảnh dành cho Alan, cái đoạn lúc bạn Alan đi tiêm LSD ấy….
    Còn tình cảm của Andemund lại bao dung và ngọt ngào, tất nhiên đấy là theo mình, cũng có sự độc chiếm đấy, nhưng rất dịu dàng, khiến cho người ta cam tâm tình nguyện sa vào.
    Kết của truyện a, mình nghĩ là OE đi, tuy rằng khuynh hướng của nó là HE. Thử tưởng tượng mà xem, sau này Andemund cùng Alan sẽ sống bên nhau, hạnh phúc bình thản đến tận cuối đời, còn bạn Edgar ở kiếp sau tìm được một người yêu thương anh ấy , chứ ảnh không cần phải đơn phương khổ sở nữa. Nghĩ thôi cũng thấy ngọt ê răng, mà cái độ ấm áp hạnh phúc ấy sắp làm mình khóc nấc lên rồi TvT
    Đây là một câu chuyện về tình yêu đồng tính, đầy ôn nhu bao dung, cùng sự chiếm hữu ngọt ngào, không trọn vẹn nhưng lại cho mình cái cảm giác chân thực vô cùng, khiến người ta khát khao hi vọng a a a a !!!!!!!!!!
    QAQ Không chịu đâu mình cũng muốn làm gay!!!

  17. Hôm nay mình coi lại trao giải Oscar 87th, vô tình phát hiện ra bộ phim The Imitation game và nhà thiên tài giải mã Alan Turing. Alan trong câu chuyện này chính là được dựng lại từ nhân vật lịch sử kia… Đáng tiếc, cả hai đều có 1 kết thúc ảm đạm quá.
    Một câu chuyện hay mà buồn…

  18. Bạn Du có coi The Immitation game không? có rất nhiều key word liên quan đến Diary in grey tower nha: giải mã Enigma giống như giải “Mê” này, cũng căn cứ bí mật miền quê Anh quốc, cũng là BL và có bối cảnh vườn trường, Thế chiến 2, gián điệp và chính trị…thậm chí mình còn nghĩ phim này phải chăng ai đó dựng lên đã đọc DIGT đó =))) nhưng là một câu chuyện buồn phát khóc chứ không được đến như kết của DIGT đâu😥

  19. Chào bạn Minh Du, mình đã đọc bộ Tháp Bụi do bạn edit và cực kỳ cực kỳ yêu mến câu chuyện này. Lúc trước mình cũng down đc bản word về nhưng vì một số lý do mà lap mình bị hỏng nên mình cũng mất luôn bản word bộ này. Mấy hôm về lại xem thì thấy link down bị xoá mất ;A; không biết bạn có thể gửi bản word cho mình không? Đây là email của mình kphung1314@gmail.com Mfinh cảm ơn bạn nhiều lắm!

    • Chào bạn, mình cảm ơn bạn vì đã đọc và yêu mến bộ này nhé. Cơ mà mình nhớ là đã up bản word Diary đâu @_@ bạn down đc ở đâu mà bị xóa vậy. Tạm thời mình chưa có điều kiện up bản word cho các bạn đc, bạn cố gắng đợi một thời gian nữa nhé🙂 , thân.

      • Ôi xin lỗi bạn rất nhiều TT^TT vậy là mình down được ở đâu đó rồi mà nhớ nhầm sang OTL chân thành xin lỗi bạn vì não cá vàng của mình TT^TT bạn đừng buồn mình nghen TT^TT Mình sẽ đợi bản word của bạn vì truyện tác giả viết rất hay lại qua lời văn edit của bạn mình thấy đọc dễ chịu lắm :”)

        Cảm ơn🙂 và xin lỗi bạn nhiều nhé >< hic!

  20. Du iu quí, không biết bạn Du có còn nhớ tớ hông (T^T), chứ tớ là tớ sắp quên bạn Du rồi *úp thúng*

    Hẳn là số fựn đã lại đưa đây chúng ta đến với nhau, khi mà tớ làm 1 việc vốn chả mấy khi làm, đi lượn list đam mỹ của xx nào đó; rồi lại bấm đại vào 1 cái truyện nghe tên hay hay nào đó. Vậy là dòng đời lại xổ đẩy tớ vào nhà bạn~

    Như tớ đã viết í, là cái tên truyện gợi hứng thú cho tớ, và thực là không phải hối hận tí nào. Chuyện bạn Du dịch hay là khỏi phải kể rồi, ai đọc thì biết (nịnh nọt ING).

    Truyện này thật là tình yêu tình báo luôn í, chứ chả phải câu quen mồm của mọi người nữa. Khởi đầu thì tớ hơi lăn tăn với tình cảm của boss ấy, vì ảnh thể hiện không mấy rõ ràng và nhiều phần mơ hồ, nhất là khi mọi chuyện xung quanh ảnh tràn ngập thần bí. Mãi đến khi ảnh nói câu “Em bỏ anh không có nghĩa em có thể đến với người khác” mới bắt đầu thấy cái ham muốn độc chiếm có phần quá mức của ảnh. Đọc nữa nồi thì mới thấy, éo phải quá mức, có mà biến thái *phi dao, đâm kim các thể loại*

    Tình yêu của hai người nhiều đau đớn và có phần tàn nhẫn, là họ tự tổn thương lẫn nhau, cũng là thời đại tổn thương họ. Tớ thích cách bạn Du nói về câu chuyện này, một thứ gì đó ích kỷ và không hoàn mỹ. Tình yêu vốn không hoàn mỹ, tốt đẹp với người này có thể lại là tàn nhẫn với người khác, ở đây, nó làm đau đớn cả And, Alan và những người yêu họ.

    Kết thúc này không hẳn là HE, có lẽ đó là lối thoát duy nhất để họ có thể ở bên nhau, khi And không có được một Alan hoàn chính và khi Alan sống trong thế giới giả và tình yêu thật của And. Mọi thứ dường như giả dối nhưng dường như lại chân thật. Chỉ có tháp bụi lẳng lặng đứng đó, chứng kiến những vui sướng và khổ đau của hai người, như một dấu niêm phong che kín ký ức đau thương, để Alan có thể hạnh phúc trong sự bao bọc của Andemund.

    Một câu chuyện hay, dù không thực sự HE nhưng đáng đọc. Cảm ơn bạn Du nhiều nhiều *gửi ngàn nụ hôn + 10086*

    P.S. Thích văn phong cách phương Tây, ko biết bợn Du đọc bộ Tiểu cẩu Ryze tranh đoạt chiến chưa.

    P.S.’s p.s. Bợn có cần file word tớ copy ko? Ebooking luôn không *trớp trớp*. Ko biết đến đâu bạn Du nhớ ra tớ là ai chưa. Hị hị. ≧ヮ≦~

  21. Du du, lần đầu tiên t đọc đam mỹ mà hài lòng (về công đoạn edit) đến mức độ này. Phải nói là quá quá quá quá phục bạn luôn. Cám ơn bạn nhiều nhiều nhiều lắm :))) mong đã sẽ học hỏi được tiền bối. :3 k biết bạn có theo chuyên ngành dịch k nhỉ, văn của bạn rất tuyệt vời :*
    Thank kiu sâu mắt

  22. Chào bạn Du, mạn phép gọi bạn Du là như vại nha :”3

    Sáng nay vừa đọc xong bộ này của nhà bạn~ phải nói là cảm thấy hơi hối hận khi lại đọc bộ này trễ như vậy, vì mình đã thấy bộ này từ lâu, hình như từ lúc bạn edit được 3-4 chương gì đấy của bộ này lận, nhưng mà đời đưa đẩy mình cũng đẩy đưa, mãi vẫn không đu theo, rồi quên bẵng. Dạo trước ngập ngụa trong mớ H văn quá nhiều nên gần đây thích đọc mấy bộ ít H thôi nhưng phải thấm, và chẳng hiểu linh cảm thế nào lại chọn ngay bộ này của nhà bạn (và thiệt may mắn là nó đã hoàn từ lâu).

    Mình thức trắng đêm để đọc hết bộ này, và phải nói là đã lâu lắm rồi không thấy thỏa mãn như vậy. Nếu như (chỉ là nếu như thôi, vì tác giả đã viết hoàn rồi) chị tác giả dừng ở chương 40, bộ này nhất định sẽ vào top list của mình, nhưng vì cái chương cuối cùng của chị mà mình thấy hụt hẫng ghê gớm. Vì bạn đã bảo, đối với bạn như thế đã là HE, nhưng với mình, nếu như bộ này BE đi, hoặc SE cũng được, thì sẽ tốt hơn nhiều. Tình yêu vốn dĩ không hoàn mỹ, Alan không hoàn mỹ, Andemund cũng không hoàn mỹ, và họ cũng dùng những cách không hoàn mỹ như vậy để yêu nhau. Giá như bối cảnh của truyện này là hiện đại, là hắc bang, thì mình sẽ thấy cái kết của bộ này vừa đúng HE, chỉ là bộ này không phải hiện đại lại càng không phải hắc bang, mà là một bộ truyện kể về một mối tình đồng tính của dân tình báo ở thời WW2 những năm 1939-1945. Thường thì mình chỉ đọc những bộ HE thôi, nhưng đây là bộ HE đầu tiên mà mình mong mỏi tác giả có thể viết thêm một cái kết BE / SE khác cho chuyện tình của Andemund và Alan.

    Alan từng nói, cậu ấy không có lỗi, Andemund cũng không có lỗi, lỗi là vì họ yêu nhau ở thời chiến. Và đúng là như vậy, bộ truyện này là một ví dụ điển hình cho việc yêu “đúng người, sai lúc”. Họ sẽ là một cặp hoàn hảo cạnh nhau, nếu như cả hai không yêu nhau ở thời điểm đó, mà là sau những năm chiến tranh. Bối cảnh hoàn hảo nhất để bắt đầu cho mối tình của họ là khi Alan bước ra khỏi một quán ăn và gặp một anh chàng đẹp như trong tranh vẽ đứng gốc táo đang trổ hoa trước cửa ngay khi chiến tranh kết thúc không lâu sau đó. Nhưng sự thật thì họ đã yêu nhau vào lúc mà chiến tranh đã ngấp nghé nước Anh, với cái cách mà họ yêu nhau và tổn thương nhau giống như là một loại bản năng tự vệ và thu hút đối phương. Đáng ra mọi chuyện sẽ tốt nếu Alan không cứng đầu muốn vào Cục tình báo Anh, nếu như Alan nghe lời Andemund ngay từ đầu.

    Thật lòng mà nói, mình muốn thấy Alan thành đôi với Arnold hơn, vì với thân phận của Arnold thì cậu chắc chắn sẽ sống tốt hơn, vì dù gì, trước khi bị xóa kí ức thì tình cảm Alan dành cho Andemund cũng đã vỡ nát quá nhiều. Chắc có lẽ là vì quan niệm của bản thân, ăn cỏ nhất định không quay đầu, nên mình không thích chương cuối cùng của bộ này. Đại boss rất tốt, nhưng anh ấy thật quá hèn nhát và yếu nhược, tính cách như vậy không hợp với Alan. Nếu như tác giả để Arnold có thêm cơ hội được bên cạnh Alan thì tốt biết mấy. Có lẽ là chính vì câu cuối cùng của chương 40, vì vậy mà mình mới muốn bộ này BE / SE, để Alan có thể bước tiếp với một người khác yêu cậu ấy không kém Andemund.

    “Cậu ta vứt bỏ ký ức để sống lại, nhưng không hạnh phúc.”

    Chỉ tiếc một kết cục cuối cùng lại thay đổi nhiều thứ.

    Nhưng mà dù sao cũng cảm ơn bạn đã edit một bộ truyện hay như vậy, văn phong cũng tốt lắm, không biết nguyên tác thế nào nhưng mình rất thích mấy cái ngôi xưng ngả ngớn của Alan và Arnold mà bạn edit trong truyện, mà nếu thật sự là do tác giả viết vậy thì Alan quá đáng yêu luôn XD~ cơ mà có một vài chỗ đọc vào không thuận lắm, vị trí từ ngữ hơi bị đảo lộn, tuy nhiên cũng không ảnh hưởng đến mặt bằng chung :”3

    Tóm lại là mình thích bộ này của bạn edit lắm nha XD~

    • ừ mình biết Mê là cách gọi tiếng Trung của mật mã Enigma, nhưng rất tiếc là mình biết sau khi edit hoàn DIGT .__. , trước khi quyết định edit mình đã đi tìm thông tin nhiều chỗ để nghĩ cách chuyển ngữ từ “Mê” vì nó là trung tâm của câu chuyện, nhưng lúc đó hầu như ko có thông tin gì cả, thậm chí sau khi edit xong 1 thời gian mình mới biết đến bộ phim về Alan Turing -__- , Hollywood đã troll mình, hầy.
      giờ thì một là mình đã quen với từ “Mê” trong bản edit này rồi, hai là với mình truyện đã khép lại, mình nghĩ sửa đi cũng ko còn ý nghĩa nữa nên các bạn chịu khó đọc thế vậy nhé🙂 . coi như giá trị lịch sử của bản edit nhà mình vậy =]]

    • có cái hình lừa tình ss lượm được hồi mần phiên ngoại cuối đó =)) tung em coi nè, mà ss thấy đúng bản chất lừa tình thôi, chứ cái chú tóc vàng mặt cáo này hông phải Andemund huyền thoại đượm chất thơ trong lòng ss :> .

  23. Du ơi, em vừa hỏi thì bên Cú nói họ đã mua bản quyền Diary in Gray Tower rồi, chỉ chưa dịch thôi! Em nghĩ phần nhiều nhờ bản dịch của Du quá hay nên họ mới quyết định mua bản quyền ạ❤
    Em cảm ơn Du nhiều lắm. Em chỉ báo cho Du vậy thôi, Du đọc xong sẽ del comment để mọi người bất ngờ ^^

    • Cú phải là owlbooks ko em? trước cũng có người bên họ bảo đã mua bản quyền Hào Môn Diệm vs Xung Động nên yêu cầu ss gỡ bản word xuống đó 8-> mà giờ xuất bản chưa hông biết 8-> ~
      ừa thôi mua bản quyển thì có lợi cho tác giả, mình xướng chùa hoài vs tác phẩm của các chị mình cũng thương các chị hén :”>

  24. Cảm ơn chủ nhà đã edit truyện này, truyện mượt và hay quá chừng❤ Đọc xong truyện cái cảm giác buồn đau day dứt vẫn cứ đọng lại trong lòng. Đặc biệt 3 chương cuối ak, vừa đọc vừa nghe bài Im still loving you của Shiga Lin mà khóc lun TT__TT thiệt khó chịu mà, rõ ràng kết HE mà ko trọn vẹn, đau lòng quá đi~ muốn ngược Andemund dù thấy ảnh ko có lỗi, mặc dù đã cảm thấy cái kết đã ngược ảnh rồi, vì đôi khi ko biết lại là hạnh phúc, bởi người biết luôn bị ám ảnh và áy náy mãi trong lòng, có lẽ đó chính là sự trừng phạt đối với Andemund. Tâm trạng của Andemund rất giống ý nghĩa bài Still loving you ah. Chủ nhà đã nghe hai bài này chưa, rất hay và hợp vs truyện lun ấy. Giờ em đi kiếm truyện nào ngọt lịm để bổ khuyết tâm hồn cái đã, bị trọng thương thiệt rồi. Lục lọi cái menu của chủ nhà đây ah~~

  25. Mình đọc truyện này từ 2 năm trước đây nhưng giờ mới qua cmt, mình đúng là con có sức ỳ ghê gớm :))
    Nhật kí tháp bụi, một bộ đam mà từ tên gọi đã khiến mình day dứt mãi không thoát ra được, đến khi đọc xong rồi vẫn thấy rất ư là ám ảnh. Một trong số ít những bộ đam khiến mình cảm thấy đó thực sự là một “tác phẩm văn học”, một “tác phẩm” đáng để đọc không chỉ nhằm mục đích giải trí.
    P/s: Mình hiện đang đọc “Sông Đông êm đềm”, dẫu chẳng liên quan gì đến nhau nhưng thật sự cái ám ảnh về chiến tranh trong cuốn đó làm mình lại nhớ tới bộ đàm này

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s